MÙA HÈ RA BÃI BIỂN MIỀN TÂY
 
Mùa hè dẫn đường ra bãi biển
Mau lên xe, ngọn nắng than hồng
Mặt đất mù lòa bốc lên hơi thở
Trời thật cao, lơ đãng trên không
 
Con đường giỡn trốn sau sườn núi
Rừng lún sâu hai bên mịt mùng
Lá khép giấu riêng niềm uẩn khuất
Đồi vàng cỏ chết gió hư không
 
Biển bao xa, đi hoài chẳng tới
Đường vòng vèo, giấc mộng chạy quanh
Cánh diều sặc sỡ treo lời gió
Làn sóng như ly nước đá chanh
 
Biển ở đó âm thầm trần trụi
Dưới sâu kia nỗi buốt đơn côi
Người loanh quanh bên bờ nước lạnh
Trời không mây, chẳng có mây bay
 
Gió vẫn mặn mà tình lợt lạt
Thổi tan đi những cụm lâu đài
Luồng nước này từ nơi tuyết giá
Nghe quanh đây những tảng băng trôi
 
Hè xưa rừng tre già Việt Bắc
Dòng suối thiên thu buồn âm thầm
Làn nước mát như lời an ủi
Cuốn trôi đi những vết nhọc nhằn
 
Khi trở về mặt trời bỏ lại
Đi ngang những bãi biển không ai
Nghe tin thời sự chiều thứ bảy
Rừng đã cháy kín một miền tây
 
Nguyễn Vũ Văn