Hơi Xuân


Em, bốn mươi hơn vẫn còn con nít
Anh, quá nửa đời bỗng thích trẻ con
Rừng ân ái đôi chim non ríu rít
Mải mê yêu quên giấc ngủ hao mòn

Ửng trái chín vừa ngon và vừa ngọt
Lưng chén quỳnh càng nhắp lại càng say
Muối với gừng thêm mặn lẫn thêm cay
Non với nước mây mưa giăng khắp lối

Trời vào đông những sáng trưa chiều tối
Ngược dòng đời tìm lại tuổi đôi mươi
Lửa yêu đương âm ỉ cháy từng hồi
Sưởi cho nhau, em ơi, từng hơi thở

Em có biết vì em hoa đã nở
Nhụy lẫn cành rực rỡ thắm hương xuân
Én đua bay tấu khúc nhạc tưng bừng
Xuân về, hề, đồng nghĩa với hồi xuân!


Nguyễn Tấn Hưng