Khởi Đi Từng Hạn Vỡ Bừng


đột nhiên bừng nở hãi hùng
phải đầm đất nổi ra cùng
lan ra cồn dựng bờ tung
bỗng nhiên phương hướng xoáy bừng
thẳng tắp triền khô dựng dậy
mật vỡ toang hình dạng hoang
cần chi sóng gào biển lớn
trào dâng bọt tung nối hàng

đem chia ra chân trời khác
âm trào bơi xoáy vực nhau
hứng khởi bày ra phản bác
tìm chi đăm chiêu nối cầu
ra biển lớn trào cuộn sóng
hải đảo trùng khơi trước sau
đã đường chim bay thẳng tắp
mở tung hang thốc bập bùng
san hô đàn chim lũ lượt
điểm trở về đã ra đi
bay khắp chập chờn lấn át
mật kinh mở ra chập choạng
đám táng thủy tề ngập dập
hướng nào bay làm thấp thoáng

chiều cao ở sát vụt buông
thẳng tắp vút bừng ngọn nhọn
sáng nổi đường gân mỡ đục
hâm he nhập chung khoảnh khắc
tia loang rực mang cực nổi
li ti trào ra cùng khắp
điềm di cư lực tư lư
biết rằng thu ra nhấp nháp
tiếng hát triều dâng vô tận
ở lại từ khi ra đi
đã mang ra rồi biên trấn

(quê hương tù ngục đêm ngày
còn đau từng hồi không khác
đói ran tình thương ráng thức
hiện thực đầu đau oc' nhức
làm sao hết khổ bây giờ
người hành hạ nhau quá đỗi
chủ nghĩa đè nhau hiện thực)

(em ở trong ta không khác
hồng nhung nở ra dịu hiền
nga thở trong ta hiền thục
bằng cả lao đao tinh khôi
từ khi tim người biếng nhác
lời chia tìm đêm cúi lặng
ở lại góc ấy đêm ngày
tìm ta bằng thời đã khác
còn nhau bằng thời cũng khác
có không nằm trong tận tuyệt
điều may rủi không còn nữa
khởi ra lòng không giới hạn
tiếng hát chia nhau lời gọi
chân mây tầm ngang cuối mày
ẩm ướt mắt nhung rạo rực
kêu la bằng trái tim gầy
đời em hồn nhiên náo động
bán đảo nổi lên cùng mây
có lời chia ngang thất lạc
bằng không tình yêu giới hạn
biến đổi đôi tay lạnh ngắt
ngực thở khi nào tràn ngập

đời chia từng khói sương lam
hành tung của em dấu vàng
đường không còn ngăn ngừa nữa
và em ở đây chốn ngàn
tìm nhau từ khi đời khác
diện mạo dung nhan như nhau
còn tình yêu làm kiếp nối)

ndt
06/28/01