|
Cái Bếp
(tặng con trai ra đi từ 9 tuổi, 1979)
Cái bếp nhà con trong trí nhớ
Nơi nói lại những ngày gian khổ,
Phòng sách cha xưa ở cạnh bếp này,
Bước đi đầu, con chập chững từ đây.
Rừng sâu cha đi gặp bếp lửa sàn
Ống nứa tép cha luồn hong áo nỏ
Con cua đá nướng thơm mùi gạch đỏ
Sưởi rét tù đồng cảnh úm vai nhau.
Khói bếp đồng bằng, khói bếp rừng sâu
Đâu đâu cha thấy cũng là bếp mẹ.
Sưởi ấm ân tình cùng nhau san sẻ
Lán lạnh mưa dầm gió thổi hanh heo…
Giờ con ra đi mút tận chân trời
Với Dì Yến tấm lòng đầy ấp ủ,
Bao bếp nhỏ mong cùng chung lửa đỏ
Như lửa mẹ hiền sưởi ấm tim con.
Tôi Không Dám
Anh không dám soi gương :
Nhìn mình qua ảo ảnh
Sợ thấy thầy Nhất Hạnh
Thấy Nẻo Về Của Ý.
Đọc Lá Bối mà thương
Từng núi chữ Thái Sơn
Treo trên sợi chỉ mành
Nghe hồi chuông vọng tưởng.
Nhật tụng IBM
Như tự dỗ êm đềm :
I Believe Myself .
Nhớ chi điều đọc thêm :
Một bất hạnh nổi trôi
Giữa vạn hạnh eo xèo.
Tôi không dám nhìn anh
Tủi một thời đèn sách,
Gió thổi chữ mây trôi
Lùa qua đồng nước nổi ;
Và áo dà giấy bổi
Vá mãi cũng chẳng lành.
Thôi đi, tôi đến với anh vui
Lành rách cùng qua đã một thời
Hớp rượu nồng cay, mừng hay tủi
Lừa dối nhau chi, tiếng để đời.
Nhị Huyền
|