|
Carmel Hòai Cảm
Nếu mai được chết ở nơi này [Carmel]
Xin xác thân hèn táng cỏ cây
Để được nghìn năm vui với gió
Du hồn khắp chốn với trời mây
Ô kìa! bàng bạc mây trong gió
Khúc khích cười đùa với lá cây
Sóng biển rập rình tình với núi
Sơn hà gấm vóc của ai đây?
Đứng ngắm Carmel, trời, biển, núi
Sao ta se sắt nhớ quê nhà
Hoành Sơn hùng vĩ trời Nam trấn
Gấm vóc sơn hà đấy của ta..!
Chạnh lòng hoài cảnh tình non nước
Cũng thủy, cũng sơn, cũng gió ngàn
Vạn lý trời Nam mây trắng bạc
Vọng phu kiếp đá một đời nàng.
Ô hay! lại nhớ trời Đà- Lạt
Bãng lãng sương mù khắp núi giăng
Nhớ suối, hồ Xuân, rừng, thác đổ
Hỏi ai còn nhớ, nhớ ai chăng?
“ Nhớ nước đau lòng con Quốc Quốc
Thương nhà mỏi miệng cái Gia Gia ...”[ 1]
Cổ nhân hoài cảm hồn rơi lệ
Vì luyến tình quê đâu khác ta ...!!
Người xưa được thác chốn quê nhà
Còn xác thân này táng cõi xa
Thế mà vẫn mộng nương mây gió
Có biết đâu là chỉ kiếp ma...!!
Nhớ quê đầu bạc theo năm tháng
Thân lão mõi mòn nơi xứ xa
Một kiếp ma trơi sầu biệt xứ
Ngậm ngùi thân phận chỉ riêng ta ..!!
[ 1] Qua Đèo ngang ( thơ Bà Huyện Thanh Quan)
(CA 07/15/01) một chiều trên non nước Carmel-Monterey
Tiễn..!!
Tiễn ai mà sóng ở trong lòng ..!?
Có phải tiễn người bên cửa song
Dõi mắt người đi mờ cuối nẻo
Chiều về cửa khép chẳng ai trông
Nhìn lên song cửa rèm buông rũ
Thấp thoáng kìa ai như bóng hồng
Ngơ ngẩn..! ơ hay...! hoài niệm cũ
Nhớ ai, ta mộng ... sóng trong lòng..!!
(CA 07/08/01)
Trách..!!
Sao thế! người vui ta lại buồn ..?
Suốt ngày ngơ ngẩn lệ dầm tuôn
Trách ai chỉ nói lời yêu dối
Để lại trong ta một nỗi hờn
Mỗi một ngày qua đời trống vắng
Nhớ vòng tay ấm, lỡ môi hôn
Khúc buồn ngậm đắng, sầu giăng mắc
Người đã quên mau, có kẻ buồn..!
(CA 05/01)
MiênDu – Dalat
|