Năm Tháng Vẫn Trầm Tư


đời lang thang viễn xứ
như bóng chim xõa cánh lạc đàn
trước cuộc hành trình dài phiêu lãng
với tiếng cười nhạt nhòa năm tháng
với giọt lệ khóc lẽ biến thiên
chan chứa nỗi lòng sâu thẳm lặng
như con sông đục mờ không đáy góc
trên những chuỗi ngày dài hư vô
như cành khô dạt trôi bất định
cô liêu ngút ngàn
gió lạnh đìu hiu ru điệu lòng hoài cảm

ta mình ta
lang thang những nét phiêu bồng
như kẻ lạc loài đi tìm đời hoang dại
nơi trống vắng cả tiếng người trốn chạy
và vắng cả tiếng côn trùng rên xiết bi ai

ta ngắm soi từng giọt nắng ngọc ngà
lung linh buông thả cánh diều trôi tâm thức
cùng đám mây bàng bạt phiêu du
trước cuộc sống bềnh bồng năm tháng
ta nhớ bao chuyện người đang chen chúc vào đời
dặt dờ không định hướng
những giòng sông cuộn chảy với thời gian

ôi, những tia máu đỏ vàng
từ những người thân thương
từ đám bạn bè chọn ở lại
lệ đổ cho giòng đời
ta gào khóc cho cơn mưa đã một lần rơi

ôi, căn nhà ngói cũ dột xiêu
những ngày đã dệt thêu tuổi dại
với thời gian học trò
ta xót thương cho tháng ngày đã thoáng chợt phôi pha

ôi, những cụm cỏ xanh màu biển khơi
những giọt sương rơi mới chào đời
vẫn còn rạo rực muốn đổi thay
ta đau đớn cho thế giới hữu hình đã tan biến

đất cố quận quê nhà
những cánh gió chiều tà vẫy gọi
những hạt mưa ngâu vội nở những ngày qua
hai phương trời cách biệt
ta là thân mây gió
kiếp sống bềnh bồng
dấu vết chân hoang dẫm mờ trí não
đã bao lâu rồi ... năm tháng đó
đời vẫn trầm tư với ngọn cỏ buồn

cơn mưa hư ảnh cuộc đời đã tàn phai vội
quanh ta đây, muôn phía nghìn trùng từ bóng tối
ngay trong cả bóng tối của chính mình
ta nhìn thấy bao người đang cúp lưng vì cuộc sống
đắm mình trên hoang đảo chơi vơi

ta thương ta
ta thương mấy cho người
mãi cuồng quay không ngừng nghỉ
như cơn lốc vô danh không định nổi hình hài
đã tự trầm mình trong biển lệ trần ai
nghìn đời không biết lối
mà không ai đủ sức mình cứu rỗi
những linh hồn tha ma
những vòng quay lịch sử kiệt cùng
có cả chính bản thân mình trong con lốc

ta xót thương ta
ta xót thương mấy cho người
phận nhỏ nhoi chực chờ bão gió
trên thuyền đời mỏng mảnh ra khơi
chơi vơi con sóng mịt mờ
đời vẫn quay vòng với vũ trụ ngây ngơ
người vẫn nghiệt ngã cùng hư vô thinh lặng
ôi, những đêm dài ta vẫn còn thao thức
ta xót thương ta ...
ta xót thương mấy cho người ...

Lynn Nguyên