Tương Tiến Tửu


Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai
Bôn lưu đáo hải bất phục hồi
Quân bất kiến cao đường minh kính bi bạch phát
Triêu như thanh ty mộ thành tuyết
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan .
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt !
Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng
Thiên kim tán tận hoàn phục lai .
Phanh dương tế ngưu thả vị lạc ,
Hội tụ nhứt ẩm tam bách bôi .
Sầm phu tử
Đan khâu sinh
Tương tiến tửu
Bôi mạc đình !
Dữ quân ca nhứt khúc
Thỉng quân vị ngã khuynh nhĩ thính .
Chung cổ soạn ngọc bất túc quý,
Đãn nguyệt trường tuý bất dụng tỉnh !
Cổ lai thánh hie6`n giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh .
Trần vương tích thời yến Bình Lạc ,
Đấu tửu thập thiên tứ hoan hước
Chủ nhân hà vị ngôn thiểu tiền ,
Kính tu cô thủ đối quân chước .
Ngũ hoa mã
Thiên kim cừu
Hối nhi tương xuất hoán mỹ tửu
Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu

Lý Bạch


Cùng Nhau Say


Anh có thấy nước trời đổ xuống
Hoàng Hà tuôn biển cuốn chẳng về
Soi gương tủi phận ê chề
Sầu cho tóc bạc u mê tuổi đời
Sớm mai tóc xanh ngời tơ óng
Thoắt đến chiều tuyết trắng trộn pha
Đời còn thỏa chí hoan ca
Bình vàng sao để trăng ngà bóng vơi
Sinh ta hữu dụng trời định sẵn
Bạc vàng kia ta chẳng nên màng
Bò, dê thui nhậu một phen
Vài ba trăm chén uống quên sự đời
Thầy Sấm, bác Đan ơi, có thấu
Xin chớ ngừng! Ta tấu nhạc vui
Bác ơi, xin hãy vì tôi
Nhạc lòng tôi trổi lắng tai nghe nào
Trống chuông cỗ ngọc sao đáng giá
Tỉnh mà chi, hãy quá chén say
Thánh hiền vắng bóng xưa nay,
Danh vang tục thế mấy tay tửu phàm
Xưa Bính Lạc, vua Trần nhóm bạn
Ngàn rượu ngon uống cạn chung vui
Chớ ngại tiền, chủ quán ơi !
Hãy đem thêm rượu ta mời bạn thân
Ngựa ngũ sắc ai cần đâu nhỉ ?
Áo lông kia dẫu quí ngàn vàng
Trẻ đâu mau đổi rượu ngon
Để ta say khướt lòng chôn ưu phiền

Ghi chú:
Hoàng Hà sông lớn miền bắc nước Tầu daì 8000 dặm (4600km) phát nguồn từ Thanh Hải (Tây Tạng) chảy qua các tỉnh Cam Túc , Ninh Hạ ,Tuy Viễn ,Thiểm Tây ,Sơn Tây ,Hà Nam ,Hà Bắc ,Sơn Đông ,đổ vào Bột Hải ở tỉnh Trực Lệ ,thượng lưu chảy qua vùng cao nguyên và sa mạc mang nhiều phù sa màu vàng nên có tên là Hoàng Hà .Vì nguồn ở trên cao 5000 mét ,nên ng+ời xưa tin rằng sông đó có đường lên trời .


Kiệt Khanh diễn thơ song thất lục bát


Dữ Cao Thích, Tiết Cứ Đăng
Từ Ân Tự Tịnh Đồ


Tháp thế như dũng xuất
Cô cao tủng thiên cung
Đăng lâm xuất thế giới
Đặng dạo bàn hư không
Đột ngột áp Thần Châu
Chanh vanh như qủy công
Tứ giác ngại bạch nhật
Thất tầng ma thương cung
Hạ khuy chỉ cao điểu
Phủ thinh văn kinh phong
Liên sơn nhược ba đào
Bôn thấu như triều đông
Thanh hòe giáp trì đạo
Cung quán hà linh lung
Thu sắc tùng tây lai
Thương nhiên mãn Quan Trung
Ngũ lăng bắc nguyên thượng
Vạn cổ thanh mông mông
Tịnh lý liễu khả ngộ
Thắng nhân túc sở tông
Thệ tương quải quan khứ
Giác đạo tư vô cùng ....

Sầm Tham


Gã Từ Quan


Tháp chùa chót vót vươn lên
Một mình vòi vọi giữa nền trời cao
Bước ra thế giới chốn nào
Đường quanh bậc đá dẫn vào hư không
Thần Châu non phủ mênh mông
Chênh vênh như phép thần thông khôn lường
Bốn bề che khuất ánh dương
Bảy tầng tháp tiếp nối cung xanh ngời
Ngắm nhìn mấy cánh chim trời
Cúi nghe gió hú rợn người nao nao
Núi đồi như thể sóng đào
Nhấp nhô cuồn cuộn đổ vào giòng đông
Hoè xanh vương lối ngựa hồng
Quán cung, dinh thự mịt mùng bóng phai
Sắc thu lan tự phương đoài
Quang Trung phủ cảnh xanh tươi khắp miền
Ngũ lang trên bắc cao nguyên
Nghìn năm toàn vẹn nét duyên biếc ngời
Tịnh thanh một lẽ ngẫm đời
Thuyết nhân quả rọi sáng ngời niềm tin
Quan trường trả mũ, thề quên
Quay về đạo pháp an nhiên cửu trường

Kiệt Khanh diễn thơ lục bát