Hương Xuân


Mưa về trên cỏ úa
Nghe nhỏ hạt lạnh lùng
Sợi buồn chia đôi ngả
Cõi về ... trôi mênh mông

Hương xuân đượm nét chiều
Vương vấn bởi thương yêu
Trái tim màu giá lạnh
Lửa đời chia quạnh hiu!

Hoàng hôn kín lối về
Đời nửa tỉnh ... nửa mê
Tiếng cười nghe rạn vỡ ...
Giọt đời xanh tái tê!

Xuân về qua trước ngõ
Viết vội đôi giòng thơ
Gởi người xa ... phương ấy
Hẹn tìm nhau trong mơ ...!


Giọt Xuân Đầu


Nắng vàng qua hiên
Mây xanh cửa sổ
Vòng tròn kỷ niệm
Quấn quít hồn thơ

Thời gian nghiêng chao
Tóc pha sương trắng
Mây về theo nắng
Mờ mờ hương xuân

Hãy đến cùng nhau
Nghe giọt xuân đầu
Hãy đem nắng mới
Quên bao khổ sầu

Người đi về đâu
Cách ngăn địa cầu
Có nghe xuân đến
Nắng đượm tươi màu

Trời xuân kỷ niệm
Theo nắng qua thềm
Long lanh sợi nhớ
Phủ kín nỗi niềm ...!


Có Phải Là Mùa Xuân


Cóphải là mùa xuân
Về ngang qua cửa sổ
Có phải là sợi nhớ ...?
Ấp ủ giữa bài thơ

Thời gian vẫn nhanh trôi
Giữa dòng đời bối rối !
Hoàng hôn vội trên tóc
Đêm xuống màu đơn côi !

Mùa đông qua rất vội
Mang mùa thu theo sau
Lá vàng rơi lặng lẽ
Mây tím bay nhạt màu

Mùa xuân vừa trở giấc
Chim én hát ngoài sân
Gọi tình xuân viễn xứ
Người xa có đón xuân ?

Xuân về trên đất lạ
Với nét bút lạnh lùng
Viết đôi dòng thơ lá
Gởi trời xuân quê hương !

NY December 01


Bài Thơ Cũ


Bài thơ cũ nồng nàn như nắng sớm
Màu say êm... ấm tận đáy tâm hồn
Lời thăm thẳm ôi một trời dịu ngọt!
Mãi nhớ hoài... trong giấc ngủ đêm đêm

Mưa thản nhiên trở về trên cánh lá
Mưa rơi ngoài song cửa nhỏ đi qua
Kiếp tha nhân nghe thời gian lặng lẽ
Mãi cầm hoài những ước vọng... trôi xa!

Cuộc đời đó... phù du tàn bóng ngã!
Phút bàng hoàng... đêm trở giấc chiêm bao
Mùa xuân sớm sắc nhuộm trời lá đỏ
Thời gian ơi! vội đem mất bốn mùa

Thơ người viết như gió nồng thơm ngát...
Trái u sầu chín rụng giữa bâng khuâng
Hoàng hôn muộn màng sắc màu tha thiết
Mây vẫn bay, bay mãi giữa lạnh lùng!

1-1-2002, NY

Hồ Đắc Thu Thanh