Bài Thơ Không Thuộc Về Ai
(trích trường ca)
(…)
Thơ không còn suy tư
Trong phố đêm cô gái chối từ lời chàng trai mời đi dạo
Nẻo đường mờ tới công viên
Có thể ở đó thơ không tồn tại
Con sóc suy nghĩ thay cho quả cà bị bứt gặm
Ta đừng mất công xua đuổi
Hai mặt trăng có thể xuất hiện một đêm
Khi gã khùng xuất viện
Người đàn bà tóc nâu cười vang bar
Chiếc vòng đeo tay đang nởû hoa mà chủ nhân không biết
Có người quan sát từ sofa
Có hai cô gái mang bài ra học trên mặt bàn ly tách
Có chiếc xe chưa tìm ra nơi đậu
Trong suốt thời gian chiếc ghế đá suy tư
Có những người chờ một người để cùng đến chờ những người khác
Người đàn bà tóc nâu không biết
Ly nước và tiếng cười có thể cộng hưởng trong đêm màu
Người quan sát đi một mình
Đàng sau là không gian vắng
Cổ tay cong như dấu hỏi
Đã bao nhiêu lời đáp trong đời
Hai cô gái có thể là bình thường, có thể lesbian
Bài học cho ngày mai
Có thể
Số bánh họ ăn không nhiều
Để chất đống sách kia vào túi
Chiếc xe vẫn vòng vo
Đang khẳng định một sự tìm chỗ đậu
Đêm cuối hè là đêm bao la
Thơ thôi còn nghĩ lâu đến vậy
Thơ không còn tầm nhìn
Nhạc điệu bỏ tay cương
Con ngựa xanh bị chọc mắt
Trong miếng thịt bò chiên bỏ lại có phần xương
Ở những câu chúng ta không đọc trong thực đơn có tinh hoa văn hóa
Em đá chân anh trong gậm bàn
Nhân loại kéo nhau lên bầu trời hạ nhục
Đàn ông yêu em dẫu nhiều
Em sẽ thấy họ như các câu thơ thất vận
Anh chờ tiếng em phone sau mỗi tiếng lá rụng
Sau mỗi tiếng phanh xe rộn đường
Mà không thấy cây
Không thấy lòng đường
Không thấy từng chiếc lá
Không thấy mỗi chiếc xe
Bỗng một con chim sẻ mù chao tới
Thơ không còn đồng minh
Có bao nhiêu kẻ ghét thơ như ghét Mỹ?
Bao nhiêu kẻ dùng thơ như quyền lực?
Bao nhiêu kẻ ngồi lên chiếu thơ để đánh bạc, làm tình, chức vị phân dành?
Bao nhiêu kẻ theo danh nhà thơ vượt cửa khẩu đời thường?
Bao nhiêu kẻ trong lâu đài thi ca tỵ nạn thời thế?
Có bao nhiêu kẻ?
Trong anh?
Trong em?
Ngoài anh, ngoài em?
Bao nhiêu kẻ?
Thơ không còn quê hương
Cây thông đầu nhà cho anh biết gió
Con dốc đầu ngõ nhắc anh nhớ cuộc đời
Chúng ta có bao nhiêu con dốc, bao nhiêu cây thông đầu nhà
Thiếu quê
Thơ anh lăn xuống trang viết những đêm ngày theo các con dốc
Các tán thông non và già rung độïng thay tay anh mỗi giờ phút thơ về
Chiếc bánh không còn quê hương
Khi ta ăn nó vào bụng
Khi bị tận dụng
Quê hương của lời yêu cũng không còn
Thơ không còn thời gian
Những cuộc hẹn thường là vô chủ
Lời nói dối hôm nay có thể mài bóng hơn hôm qua
Mặt vẫn đỏ khi người tình mở ngực
Sóng Thái Bình Dương vỗ dưới trái tim năm ngoái
Đánh tan tuyết Québec sang năm bám rậm râu cằm
Thể hiện sự nhớ bất chợt một người đang còn sống
Bằng cái thư E-mail chia buồn
Đêm nay hộp thư vơi hơn
Những suy nghĩ về ngày mai có cơ cựa quậy
Bao giờ cho được hôm qua vào ngăn đá tủ lạnh
Con người sẽ thực yên bình
Khó gì làm đầu bếp cho Tương lai
Chọn đi Quá khứ đông cứng hay Quá khứ nhiễm trùng!
Thơ không còn không gian
Trái tim thi nhân có nhiều ngăn - Em bảo...
Giá địa ốc, cổ phiếu xuống và lên
Các ngăn tình thi nhân luôn một giá
Không ai đầu tư
Những người tình
Thơ không còn những gì đời còn
Em nhiều ly biệt
Hơn người
Vàø anh có thể tặng một bài thơ như một cái gì cho ly biệt
Khi thơ không còn những gì đời còn
(……… ... )
Đỗ Quyên Mississauga - 16/9-24/10/2001
|