Cũng Bằng Thừa
Sáng chủ nhật thấy trời nắng tốt
Làm một vòng khu phố kề bên:
-Để nhớ thuở hồn xanh mơn mởn,
bát phố xem hoa biết nguýt, biết hờn.
Quanh quanh phố xá tìm bóng cũ:
-Chẳng gặp ai quen, chỉ có mình!
Nhìn tủ kính, thấy mà bỡ ngỡ:
-Lão già nào đứng đó, lặng thinh?
Chẳng lẽ mình là người trong gương?
-Nhận ra nhau vẫn thấy khác thường.
Cũng đâu có quá lâu không gặp,
mà vẫn hằn những nét tang thương.
Huống chi đã mấy mùa tao loạn.
Làm gì tìm được những ngày xưa!
Bóng chim đáy nước làm sao bắt?
Có khóc thương thì cũng bằng thừa!
Cao Xuân Lý
|