|
Duyên Thơ 11 Quên Ánh Bình Minh
( Bùi Giáng, từ bản thảo)
Bao châu lệ của riêng mình
Đã thành hoa ngọc trắng trinh khôn hàn
Nhánh gầy sương khói biếc in
Đếm thanh mộng ngát hương quỳnh quỳnh tương
Tàn canh trầm lắng bóng vương
Rạng ngày trăng rũ hằng thường lặng thinh
Dâng đời muôn ý rộng thênh
Rồi đi … quên cả bình minh kiếp này.
Trên Núi
( Bùi Giáng, từ bản thảo)
Núi cao mưa ướt trắng ngày
Đường về thêm ướt áo mây thu vàng
( Thu ơi!)niềm đau đớn cũ khôn hàn
Trong sương xin nhẹ tiếng than thở dài.
Tiết Bạch Lộ, mùa Vu lan 2001 Cảm Biến
|