Đôi Chân Trần Không Lối
Lặng yên nhìn mặt biển
Biết gì dưới lòng sâu
Một tâm hồn xanh ngắt
Sóng bạc lùa mái đầu
Đi lạc trong tiềm thức
Ươm hạt giống ngàn năm
Trải linh hồn đỏ thắm
Treo cánh mơ mộng thầm
Xin nằm nghe đất khóc
Gởi ân tình muôn nơi
Dấu chân người mòn mỏi
Hạnh phúc dâng nửa vời
Đôi chân trần không lối
Sợ thời gian đơn côi
Gót hài cong không đổi
Mong cánh chim lạc loài.
Em là hoa trong khói
Mang ảo ảnh trong tôi
Cuối chiều đông không vội
Mơ dáng xuân bên đồi
Bờ vực sâu hạnh phúc
Chén tình đượm màu môi
Tím hoang chiều tù tội
Bóng giai nhân qua rồi...
Anh Huy 12-01
|