Những Giọt Tình Dĩ Vãng

Lynn Nguyên

 

Trời hôm nay thật buồn. Chiều mây bay nghịt xám. Ngàn mây tan tác vỡ từ cuối phương trời xa. Lá hoa ươm bóng muộn, rũ cô liêu trong góc sầu sương gió. Nắng hoàng hôn rơi không ngớt, rơi từng hạt cay nồng trong lòng mắt gió, rơi… rơi mãi… trên những nẻo đường đời hoang vắng. Đâu đó, cuối vòm xa thẳm hút, những tiếng chim lạc đàn réo gọi như tiếng sáo vọng về của người lữ hành cô đơn mãi còn vấn vương những nỗi niềm hoài vọng cố hương.

Chương ngồi nhìn mây bay, không ngớt suy tư. Chàng ngồi một mình đã rất lâu trong quán cà phê quen nơi góc phố gần nhà. Chương thở hơi dài theo từng làn khói. Điếu thuốc cuối cùng trên tay chàng vẫn còn đang cháy dở, dở dang như cuộc tình chàng đã vỡ lỡ một thời. Ly cà phê đặc quánh đã lạnh đong từ lâu, như màu trời hẫm hiu quyện chặt trên một góc bàn, như sắc đêm không một vì sao soi bóng. Ngoài đường lộ, xe cộ vẫn dặt dìu mưa mắt, lắm kẻ đến, lắm người đi. Chương cảm thấy chiều hôm nay đời chàng tẻ nhạt, xác thân như thiếu mất nụ cười, linh tri như vực bờ chơi vơi sóng ngã. Ngày hôm nay là ngày thật buồn trong đời chàng. Chương cứ mãi suy tư miết. Sáng nay, Vy đã giã từ chàng lên đường đi Mỹ. Phút chia tay thật vội vã. Chương còn nhớ, mắt Vy long lanh lệ, âu yếm gởi trao chàng nụ hôn cuối và lời chào hẹn ước cho ngày mai. "Rồi mình sẽ gặp nhau, anh nhé", Vy khẽ nói. Giòng lệ nàng bất giác tuôn rơi. Câu hẹn thề mai sau cay xé cõi lòng Chương. Chàng biết, rồi mình sẽ gặp lại nhau, nhưng nơi đó sẽ không là đây, cũng sẽ không một nơi, hay sẽ là một nơi - một nơi rất xa xôi - rất mờ hoang với hy vọng mong manh trong nguyện ước của Chương.


"lãng đãng chiều
lá vàng hôn giọt nắng
em say xuân
anh lần mò tìm dấu hỏi
yêu một người là lệ đổ bên sông ?
ai đã đến rũ mình trên đá cội ?
mỗi trăng về là mỗi hạt mưa rơi

từng đêm nhớ - em là màu áo trắng
khẽ như tơ, đẹp như liễu biết cười
mơ thuở nào em còn thẹn che môi
nụ đam mê còn lững lờ cuối gió
tay trên đàn, anh khảy mộng riêng anh
em diễm ảo hình như là điệu hót
áng sao trời giăng trên sóng tim

gió đơn côi, chiếc lá ngỡ ngàng
gợi một ngày ký ức đã sang đông
lạnh hôm đó lấy hoa hồng đan áo
che con tim giấc ngủ ru tình

bọt thủy triều từ biển yêu đương
cụm mây nào là trái tim anh gởi
sắc cầu vồng là dáng em bay
mặt trời đêm vũ mình theo nhạc gió
ngày mỗi ngày, tiếng gọi lòng khởi nhịp
con xoáy tình, tình như sóng trên sông" (1)




tranh Nhật Vũ


Chương nhớ ngày nào, hai đứa còn bên nhau trên quê hương… với tiếng hát trao cho nhau trong yêu đương nồng. Những sóng tay đã một thời cùng soi bóng trăng thề khuya. Nửa mùa xuân của tình yêu như còn xanh nhụy nở, thật đẹp tươi trên những luống cười ngây ngơ tuổi nhỏ một thời.


"em là nhạc
bay như hồn vân vũ
đến từ mơ
anh vẽ nụ hoa hồng
trời hiu gió
vang trên khung tình tự
sa mạc vàng đã đổi nét kiêu sa
cung đàn đêm
mơn man lời biển sóng
điệu dạt dào
hương ngát những dư âm

bướm là thơ
anh ru tình mây trắng
hát câu ca
em lộng điểm tơ vàng
hoàng hôn tím
tím tình trên mẫu chữ
mây lang thang
thi ngữ lững lơ về
màu trắng hạ
trăng soi mình lãng đãng
dạ khúc tình, ươm bóng những sao đêm

giòng sông dài
dài như tình đã gởi
hoa hé cười, rộ nở những khung mơ
em như sóng
đẹp ngàn trên biển ngữ
lá thêm xanh
xanh mộng đến như tình
anh yêu em như tôn sùng thánh thể
đóa quỳnh hoa - anh vẽ mộng đêm dài
chữ là tình
những tình thơ vĩnh cửu
em dịu vời
ngan ngát những mênh mang" (2)


Nhưng giờ đây, những tháng ngày dĩ vãng đã vút bay, như cánh diều lạc hướng đêm, như tàng mây vỡ ngàn, như cơn gió lỡ hôm nao ngày dài… Chương biết rằng, "Em hôm nay thật sự đã xa, xa từ anh xa khuất, xa nghìn trùng con nước biếc yêu đương. Để mãi trong anh, nụ cười vàng và ký ức buồn trên môi"...


"những nụ đời
như hoa hồng nở trên nắng
thời gian vút ngắn như mây trời đổi dạng
tâm tư con bóng nước
hạt sầu treo trăng
giọt lệ bơi trên sông
tuyết lạnh nở đóa lòng
anh nhớ em
ngày hân hoan từng cánh lá đùa theo gió
em đến từ rừng đêm thiên lý
có tiếng hót chim khuyên ao ước gợi tình
em đi trên hải dặm
con tàu hành trình sẽ là người thủy thủ cô đơn
còn có cho anh, nụ cười vàng và ký ức trên môi
ngân vang như kỷ vật khắc hình

từ đáy giếng cát sa mạc
anh đếm hạt mưa rơi và vẽ ngàn bóng nước
mây lạnh đêm về, em có lạnh nhiều không?
hoa tuyết rơi anh thấy có nét buồn
từ tà áo trắng, đã trắng cả tuổi xanh
anh nhìn em trong mộng
chỉ để khẽ nhìn không bước tới
tháng ngày trôi, em đã trôi từ xa khuất
ngọn nến buồn vì bóng tối tiếc thương
em đến và đi từ bàn tay anh vẫy gọi
ngọn sóng đại dương buồn, chiều hôm rã gió đã ra khơi" (3)


Chương đứng dậy, rời bỏ quán cà phê buồn. Chàng lê bước lang thang trên hè phố vắng. Gió lạnh vẫn miên man thổi. Mây đã chuyển màu xám đen. Những lượng sáng lướt xa dần. Mưa bắt đầu rơi hạt nhỏ. Chương bước dọc theo con đường quen thuộc. Những người bán hàng rong đang nhanh lẹ thu dọn hàng để tránh cơn mưa đang bắt đầu đổ hạt. Xa bên kia đường, một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi sát góc tường, miệng cười như úa, tia mắt như sao buồn, đang rao bán rẽ những trang nhạc bày ngổn ngang trên góc lề đường. Mưa rơi từng hạt. Trăng rơi từng nhánh. Mưa trăng rơi nhạt nhòa trên những sách báo cũ và những trang nhạc mới mà gã đang bày bán vội với giá rẽ mạt để cố bán cho xong. Những trang nhạc, những giòng chữ như lá ngữ tình đã viết xong nhưng không người đón nhận. Mắt Chương thật buồn. Buồn như hoàng hôn lạnh. Hắt hiu như sa mạc hóa hình. Chàng bước đến gần hơn, đau xót ngắm nhìn những lá mưa đang long lanh trên những giòng chữ đen trên từng nhạc bản. Bóng nước chảy nhòe như lệ nhỏ không ngừng trên những ngữ tình ca… Gió quạnh hiu tràn về. Mưa vẫn rơi từng hạt vắng. Tiếng rao hàng vẫn không ngớt, âm vang như tiếng gió não nề. Khách dạo đã thưa dần. Bóng đêm lặng lẽ về. Lòng buồn, tim Chương buốt giá, tan tác từng tiếng vỡ của cõi lòng, Chương kéo lê bước chân, miên man đắm chìm trong giòng suy tư đau miết. Đêm nay chàng nhớ Vy không tưởng được. Chuyện tình sao phải đắng cay với những biệt ly không định trước. Một nỗi đau cho chính mình. Ngàn nỗi đau cho người mình yêu… Tất cả những xót xa đang quyện xé tim chàng. Chuyến mơ nào đã ra khơi, con buồm nào đã lộng gió, sao mãi vọng về những nhịp sầu trên phím lạnh thâu đêm. Ôi, những vùng trời đất hứa vô danh, những hạt sầu vỡ lỡ trên khung tình nghiệt ngã từ cuối trời mơ. Em bên trời xa, chắc nhẽ cũng hắt hiu cùng mưa nắng trong bơ vơ đợi chờ…


"bến mơ nào cho thuyền ghé lại
tình ra khơi trên khóe mắt buồn
cánh mây sầu giăng mờ góc núi
chim lạc đàn réo gọi hoàng hôn

giọt mưa bay ngân dài năm tháng
vẽ cuộc đời một cõi tình đơn
ôm mộng cũ trên màu dĩ vãng
gõ sâu đêm, chiếc bóng, ngọn đèn...

sóng thủy triều rã mình bạc trắng
trắng mặt trời, trắng hạt tóc mơ
có cho nhau đôi lời ẩn kín
giọt rơi buồn... rũ đóa chia phôi

soi cô liêu lăn dài giấc ngủ
trên tuổi đời úa hạt mê say
loài chim lạ - vùng không đất hứa
chưa giã từ... bóng ngã ngày mai

đêm hắt lạnh, màu như tiễn gọi
chuông linh hồn, huyễn mộng đi hoang
trăng dư âm, soi mình... hư ảo
thao thức còn, hạt tuyết rơi mau

giòng năm cũ trôi buồn dạ khúc
xoáy tâm tư cuộn tháo hình hài
ngỡ ngày nào hẹn hò trải đóa
biên giới tình đóng kín khung mây

tiếng hoang sơ như trầm cỏ lá
chiếc áo khuya đẫm ướt bụi đường
cung đàn mơ... héo tàn năm tháng
sa mạc chiều - giấc mộng hoang liêu" (4)


Những ngữ tình như mãi còn vương vấn trong đêm. Những tiếng hát buồn gởi lại Người xa. Ngàn cánh chữ vẫn bay miết trong đau thương. Nỗi vô dạng buồn dạt trôi trên đường mây gió, từ cố hương, gởi đến miền xa khơi bóng lẻ, trao về Người viễn xứ với những tin yêu gọi nhớ. Người ơi, có thấu được nỗi lòng người ở lại, có chan hòa cho nhau giọt nước mắt cảm thông từ niềm nhớ. "Dẫu thành phố em sẽ đến, dẫu thành phố anh đã qua, có còn chăng giòng tâm tư đêm nào bên nhau, nhưng xin hãy nhớ cho phút giây tuổi mơ này được còn chút hạt kỷ niệm vấn vương... Dẫu chỉ rằng mong manh một thoáng trôi bay cho nhau, em nhé"… Những giọt tình ta cho nhau như trăng rơi sóng nước, vẫn còn rơi mãi trên bến mờ một trời mưa hoa lệ, với nỗi niềm đau miết những chia ly một thời. Tình ta một giấc phù du mộng, mong manh như lá úa trên môi. Đời đôi ta cũng ngỡ ngàng mịt mờ như sương khói. Những giọt tình chơi vơi, sóng nước đã chia phôi rồi. Bóng em giờ đã khuất xa ngàn khơi… Bàn tay đó, ánh mắt đó, nụ cười đó, chiếc hôn đó… biết bao giờ sẽ cùng cho nhau một lần nữa trong những đêm ân ái mặn nồng, dầu chỉ một lần cuối cùng cho nhau để nhớ mãi ngày sau. Vy em, đời anh chỉ là bóng nhỏ cô liêu bên trời vắng, như cơn gió một màu trong đêm thu lạnh. Em có biết, những bờ mây ngày nào vẫn hiu quạnh trôi bay trên sắc màu mộng lỡ. Em bên trời mơ, buồn vui cùng gió nắng, có chút gì xót xa cho nhau từ nụ cười đã hoen úa một chiều nào…


"tình như mưa... tình như vạt nắng
chiếc lá bay, dĩ vãng gọi về
em mặt trời... yêu màu biển trắng
anh tình thơ... vẫn đến hẹn thề

gió ra khơi, thuyền cô liêu sóng
mỗi cuộc tình: vực thẳm thiên thai
đóa hoa xanh, xanh màu hư vọng
tiếng trăng ru điệp khúc đêm dài

hãy cứ nhớ một lần để nhớ
chiếc hôn đêm, đôi mắt ngỏ lời
nhớ nụ cười em hồn nhiên nở
giữa nhịp cầu mộng nhỏ hoang sơ

kỷ niệm em, bạn đời dĩ vãng
ngọn nến tàn, dạ khúc vẫn thơ
thương hoa lá bao điều thầm lặng
mỗi giọt tình... mỗi một ước mơ

nắng ngày xưa, mùa xuân, hoa nở
em ngây thơ biêng biếc dịu vời
cánh chim bay trên từng nỗi nhớ
câu yêu đương vỡ lỡ một thời

em hãy nhớ, cung đàn biển nhớ
từng đêm về, ký ức trong mơ
cám ơn hoa một thời đã nở
anh nhớ em... nỗi nhớ tuyệt vời..." (5)


Và... em đó, anh đây, những trào dâng dấu nhớ. Từ ngày em ra đi, mặt trời anh đã rũ bóng hoàng hôn. Những nơi em đến, gió có lạnh nhiều không em. Em có bơ vơ trong những năm tháng đợi chờ, xin em vẫn hãy nhớ một điều: "Anh yêu em như một miên tình khúc, anh yêu em như mãi vẫn yêu em..."


"anh vẫn thương những giọt tình dĩ vãng
anh vẫn nhớ những giấc nồng nở đóa ngàn khơi
từ tuổi mơ như màu đôi cánh mỏng
từ hoang sơ, anh gọi gió trở về

mưa vẫn rơi những hạt sầu trống vắng
em nhớ mãi tiếng khóc buồn của những trẻ thơ
anh vẫn hát bản buồn không tên gọi
anh vẫn mơ mỗi nhịp khúc đêm về

anh yêu em như ngàn hoa tuyết trắng
anh yêu em như cõi ngát vầng trời
anh yêu em như một miên tình khúc
anh yêu em như mãi vẫn yêu em...

hoa lá rơi... sáng mùa xuân thuở đó
anh vẫn nhớ bóng em mờ... dần khuất ngàn xa
bên trời xưa, anh vẫn còn như đợi
tình ra khơi vọng lại những cung buồn

suối tóc mây đã điểm màu tuyết trắng
em dịu vời như vầng hồng thánh nữ mùa thu
chiều hoang vu reo trên cung ngữ tình
em trong anh những điệp khúc dương cầm" (6)


Em đừng quên em nhé, dẫu nơi em đến có mùa xuân hoa nở, dẫu nơi anh ở lại vẫn còn giọt nắng quê hương, dẫu có hoa rơi trong đêm buồn, hay khói sóng tim người ngày mai, anh sẽ vẫn mãi chờ, chờ ngày em về từ cánh chim xa, chờ nụ cười và ánh mắt yêu đương đã trao cho nhau một thời… Và Vy em, xin hãy nhớ một lời: "Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong..." Và anh sẽ vẫn mãi nguyện ước, nơi em đến sẽ có mùa xuân hoa nở trong tim những đêm gọi nhớ. Và… ngày mai, nắng hạ về… trên quê người… trên đất nhớ… nụ cười em sẽ rực hồng trên vết sáng tình anh...


"em có bao giờ còn nhớ mùa xuân
nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ
có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ

nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân
có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần
có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh
em có bao giờ thấu cho lòng anh

trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay
nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy
gượng nụ cười giọt lệ trên môi
nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay

những thành phố em sẽ đi qua
đây Ba Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne
nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau
em có mơ ngày hát câu hồi hương

em nhé, khi nào chợt nhớ mùa xuân
nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng
nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông
anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong" (7) (*)


Lynn Nguyên

(1) những tiếng yêu đơn từ tim vắng
(2) tình thơ trên sóng mộng
(3) hoa tình trên tuyết trắng
(4) giọt đêm rơi
(5) những giọt tình cho em
(6) cõi miên tình (thơ Trường Đinh, nhạc Nhật Vũ)
(7) em còn nhớ mùa xuân (nhạc Ngô Thụy Miên)



Mời nghe

Cõi Miên Tình

thơ Trường Đinh
nhạc Nhật Vũ
thâu âm Mai Đức Vinh
Ngọc Tâm trình bày

Real Player
mp3(high quality)

 

(*) Em Còn Nhớ Mùa Xuân (nhạc Ngô Thụy Miên) - English lyric: Do You Remember Our Last Spring, by Trường Đinh


"ever you missed / our last / springtime
of far old days / and youthful life
of nice singing / from loving child
you're now alone / as time goes by

where are you now / having the springs
of happy time / blooming / the smiles
of brightened eyes / shining / the life
ever realized / my heart / in cry

of today's / Saigon sky / full of white clouds
life in sorrow / and heart / in pain
smiles saddened / and eyes in tears
our homeland / shattered / one time / don't you know

from the towns / where you've passed by
here's Paris / here's London / here's Vienne
no where the same / Saigon's / sunshine
no where the same / Saigon's / moonlight
ever you dreamt / be back / some time

ever you missed / our last / springtime
of love letters / and warm / sunshine
of golden lights / shining / the sky
I'll still be here / waiting / for you"




CoiMienTinh1.gif (14923 bytes)

CoiMienTinh2.gif (13227 bytes)