Nhịp Trăng
Đình Uyên
Chiều dần tàn. Mây buồn trôi vãng. Ngọn gió biếng lười gác việc quanh mình thiêm thiếp ngủ. Vầng hồng len lén trốn, ẩn khuất mình vào bóng mây cao. Tàng cây ngừng đong đưa lá, thờ ơ như chẳng muốn chực chờ ngọn gió lạ. Phút giây nầy cánh gió đã bặt im, chắc đang mãi còn lim dim mắt. Âm thanh đi vào ngõ vắng, nhỏ nhẹ chờ bóng tối vây quanh. Chắc nhẽ thanh âm ngày dài đang ngại ngùng lên tiếng khi im lặng màn đêm đang hé mắt chào cười. Tạo hóa muôn chiều mãi luân phiên dị hình biến đổi lạ.
Chương đang lê thân gầy guộc từ quán cà phê chiều bên đầu ngõ phố. Trên đầu tay còn điếu thuốc cháy dở. Hắn búng mạnh tay, điếu thuốc còn say lửa bay vút vào bụi cỏ lề đường, hun hút che giấu chính mình và lịm dần vào bóng tối im thân.
Chương tự nhủ, hôm nay cuối tuần, thì giờ trống vắng, ta với ta, hãy thả hồn dạo bước ven sông. Đã năm ngày trong tuần quần quật với công việc, đêm nay đi tìm về sóng nước để mong chút khuây khỏa lòng.
Chương tản lờ mọi âm vang đang nhảy múa quanh mình, dẫu có hay không, chàng chẳng nhàm để ý. Đầu nặng giấc suy tư, đang mơ mễnh những gì không rõ nét. Chân vẫn bước nhưng Chương vẫn không một ý thức là mình đang bước. Tâm tư chàng đang bay lượn, nhẹ như mây thoáng gió, lượn lờ không chốn định nơi về. Chỉ biết đi và bước về bờ sông nhỏ, nơi chàng ý định đến đêm nay. Còn tâm tư vẩn vơ, chỉ là những mẩu vụn nghĩ suy không định hướng chiều, trỗi lặng biến sinh trong từng mỗi một phút giây còn mất.
8 tiếng đồng hồ ngồi bàn giấy, mặt đối mặt, từng bộ phận vi tính thân quen với muôn ngàn ký hiệu. Ngày mỗi ngày như vậy coi như cũng quá đủ cho chàng, Chương tự nhủ. Số giờ làm việc cũng tạm được ít lương nuôi sống. Nghề của chàng - mỗi ngày như ngày - từ sương sớm, đã nhanh gọn thu mình trên máy, đầu óc xoay vòng tìm giải đáp với những ngôn ngữ lạ đời. 8 tiếng bay vờn toàn những ngữ từ và ký hiệu đặc biệt. 8 tiếng chàng phải nghĩ suy để làm sao cho bộ óc tinh vi của máy hiểu được những gì chàng muốn cần nó hiểu để thi hành một nhiệm vụ gởi trao. Chàng đã từng tự hỏi: "Phải chăng cuộc đời nầy, tất cả đến đây, là để thi hành một sứ mạng "nhận" và "trao", ngay cả ở nơi một bộ máy cỏn con đang chăm chú nhìn chàng không ngước mắt?"
Chương đã đến ven kề sông vắng. Đêm nay, trăng thấp tàng cây. Chương thấy trăng rõ hơn mọi ngày. Mỗi chiều đi làm về Chương vẫn thường thích ngắm trăng. Trăng với Chương như một người bạn lòng để chàng trao tâm sự và cũng là người bạn đời thân thiết nhất mà đã bao lần gởi trao cho chàng những thông điệp vô ngôn. Chương ngồi xe buýt từ sở về, chàng vẫn thích chọn chỗ tầng trên cao, cũng chỉ là để tránh cái nhìn mưa mắt của xe cộ dặt dìu ngang mặt. Đôi tia mắt lướt theo màn gió, Chương cố tìm bóng trăng khi xe đang bay nhanh trên đường nhựa.
Gió bay theo trăng, trăng lay theo gió, màn đêm nhảy múa, ngàn sao trời ca hát vô ngôn. Chương đang cố định tư thế dõi mắt chiêm ngưỡng nhìn. Chẳng cần biết xe đang di động hay trăng đang bay lững lờ. Chàng bất kể. Nghĩ suy chi cho mệt óc. Cứ trăng đây thì hãy hưởng trăng khi trăng còn để được hưởng. Chàng biết trăng chưa bao lần vỡ, trăng vẫn đến ngỏ lời chào mỗi đêm và vẫn cười tạ từ khi bình minh réo gọi. Mãi với trăng vẫn còn có đó và mãi sau nầy Chương thấy trăng vẫn luôn đẹp kiêu sa. Mới đêm qua trăng hiện nửa hình, hôm nay đã vầng tròn bay lượn, ngày mai sẽ lướt xé cánh mây. Mỗi ngày mỗi dạng, như gã tài xế xe, như người người qua đường dạo phố, mỗi ngày một người khác, mỗi phút một người mới. Ít khi Chương gặp lại người tài xế nào quen mặt. Họ đổi giờ ca liên tục, không khác gió đổi chiều hay thời gian thay xiêm áo. Muôn sự thể biến động như vậy thì làm sao Chương có thể tìm thấy được cơn gió quen chiều hôm qua đã thổi về…
Áng trăng đêm nay thật đẹp, đẹp như đêm trắng đang nhỏ hạt tự tình trên sương cỏ long lanh, đẹp như những nụ hôn đầu gởi trao trên ngàn hoa dị thảo, như đóa võng tình, như lưới dốc mơ, như âm vang của ánh sáng đêm biêng biếc với mây trời. Những vì sao đêm nay thật an bình, thầm thì như e lệ, bẽn lẽn như trinh nguyên, chợt hừng dậy như nẩy trôi, gõ nhịp như lẩy mùa, trong Chương, trong đêm, trong vạn thể… với những dạo khúc nhẹ nhàng lặng tĩnh, như sắc màu tranh họa, như ngữ ngôn đêm về.
Sóng len lén trôi trên nước vắng. Sóng đêm nay thật êm đềm. Áng đêm thật dịu và tinh tú sao trời sáng vặc, có lẽ là nhờ trăng soi bóng chính nó, hay là đôi mắt Chương đã tỉnh ngủ sau tách cà phê đen đậm lúc chiều. Chương tự nhủ, bầu trời trăng đêm như quyển sách treo của vũ trụ, diệu vời từ ngàn xa, trong tầm với của linh tri, kiêu sa bóng mịn như lóe gọi tình nhân ái của những tin yêu…
Chương ngừng bước đi, nhìn doi dõi trăm làn nước chảy. Nước thật nhẹ, trôi diệu vời. Khác nào tâm tư chàng đang trôi, trôi một cách vô tư lự. Thỉnh thoảng những giọt trăng ngã rớt vội vàng khi tàng mây che vừa nhẹ lướt qua trăng như khách hẹn hò trở về sau cơn tình tự.
Có đôi lúc Chương thấy ngàn giọt trăng rụng vội, tung rơi khắp mặt hồ. Và Chàng đứng đây, rũ hai tay làm nhân chứng. Đêm vắng và trăng rơi thật nhẹ, trên sông từng giọt trăng ướt đầm, nàng sông e thẹn mỉm môi cười. Chàng cảm thấy yêu đời trai trẻ, yêu tuổi hoa già, yêu tóc hoa râm, yêu tất cả mọi cuộc đời bình lặng - không tham vọng, không bạo tàn, không vết phỏng đạp chà nhân tánh.
Chợt tiếng kèn xe đâu đó bên đường vẫy vùng inh ỏi, cơn gió buốt tai đã phải ngại ngùng, nhưng với Chương, giờ đây, chàng chẳng màng tâm trí với những tiếng trũng thanh âm. Hồn mãi miết man với nàng sông e thẹn, với chiếc thân "lệ diễm" đẫm ướt những giọt ngà. Trăng rơi trăng ướt áo trăng hay trăng đã làm nàng sông ướt đẫm những hạt vàng...
Chương là một nhân chứng rũ tay, đã thấy được mọi điều to nhỏ đó - Trăng và Sông hình như vẫn còn bẽn lẽn. Trăng vẫn hằng đêm. Nước vẫn hằng ngày. Nhưng vóc hình trăng luôn biến đổi, từng hạt trăng đã mỗi lần mỗi khác. Bộ mặt nước cũng đổi thay, từng hạt sóng cũng chẳng bao giờ theo khuôn đúc. Chàng miên man tự nhủ: "Ai là kẻ đã ướt Ai?". Chương giựt thoáng mình, điều đó không quan hệ gì cho thực tại, cái quan trọng là thấy được điều đó, nhân chứng được điều đó, trực nhận được điều đó, một cách hoàn toàn rũ thõng hai tay không phân biệt, chứ không phải là chạy theo mổ xẻ vấn đề để não tâm thêm nặng gánh.
Chương tỉnh hẳn. Tách cà phê đậm cũng chẳng đủ đậm để tỉnh gọi chàng. Có nhẽ vết sáng tâm linh nào đó đã thật sự gõ cửa hồn chàng chăng, trong nhất thời, nó đã vụt đến, đã ban cho chàng cái trực nhận, biết để thấy được điều để thấy. Thấy cả bằng mắt, bằng tâm, bằng hồn, bằng tất cả cảm tính mà chàng đang sở hữu. Đó là một điều mà chàng chẳng thể không làm người nhân chứng - một nhân chứng trước màn đêm - dưới trăng sao và ngang mặt nước. Trên bầu trời giờ đây, trăng và sao đang ca ngợi màn đêm. Tâm tư chàng và nàng sông đang mãi diệu vời trôi trôi sóng nước.
Đêm nay, hạt trăng đã thật sự đắm ướt cả giòng sông. Ngàn giọt trăng rơi vội đã làm nàng sông phải thẹn người. Từng mỗi phút giây, hạt trăng vẫn mới, nước sông vẫn mới, sóng vẫn hồn nhiên vui, nước vẫn tung tăng chảy, trăng vẫn lững lơ cười. Gió đưa trăng lay, trăng đùa gió lạ, lung linh con sóng nước, tung tăng ngàn biến động, muôn thể nhiệm mầu, muôn vạn điều kỳ diệu của vũ trụ nhân sinh đang hé nở ngay trong từng mỗi phút giây thực tại.
Chương mỉm cười thầm lặng, mãn nguyện nhìn trăng rơi, rũ thõng tay làm nhân chứng. Trời trong không mây đọng. Đâu đó ven mé sông xa, cây rung rung tàng lá, bay bay ngọn gió lạ, những tiếng rơi hoa vẫn còn nhẹ vang trên góc bờ sỏi đá…
Tiếng hát từ màn đêm như vẫn còn bay lượn trong gió sớm từ cõi tình vô tận của tim yêu, của tạo hóa thiên thai, một lần nữa, như ân sủng của tình yêu, lại trở về trong Chương… trở về cùng hoa cỏ, cùng giòng sông, như giấc nồng của tuổi mơ nở đóa… Những mảnh đẹp nồng nàn trong kỷ niệm… như lưới mơ, đến từ đêm trắng như những phiếm lá thiên thư của ngữ tình, như ánh chớp dịu vời của những vì sao mơ…
"từ viễn cảnh trong đêm
trăng ngợi ca tình yêu
đỉnh cao của mộng mơ lấp lánh
ánh sáng rộn náo
những vì sao an bình tỉnh thức
thời gian gặp gỡ thời gian
hy vọng cho tình yêu chân nghĩa đã tìm thấy
ánh sáng của đèn trời
tia chớp ngời
mới rực
được ghi nhận
đợi chờ chiêm chiếp từ giấc ngủ say
để gọi lại tỉnh thức trên cùng
mặt bề tĩnh lặng
đuổi xua bóng tối của đời sống biển lạnh
đuốc soi từ những chiều kích thước đầy triển vọng
sự tăng trưởng xanh tươi
bầu trời sách treo
những vì sao dáng điệu
những ánh sáng yêu kiều
những nụ cười nồng ấm
những tiếng nói của từ ngữ khỏa lòng
phục thuyết trên ý nghĩ của vùng trời trong đêm
cuốn sách tình yêu của thế giới thẳm sâu
như phần thưởng bình an
từ đêm quang đãng
khung trời sáng trăng
ánh sáng niềm hy vọng đơn côi
ngang qua những góc cạnh tăm tối
như kim cương bóng mịn
lóe ngời
trưởng nở thẳm sâu trên cõi đời
khoảng trời diễn bày bên trên
gió lửng lơ nhẫn nại
trăng uốn cong
sao thức giấc
mọi nơi chốn nhìn tịch lặng
sự tưởng thưởng của an lành trong đêm
như đôi mắt thì thầm
từ những vì sao cẩn mật
những ánh sáng óng ánh
những con mắt nhìn say đắm trong đêm
như vị chủ tọa
vách đứng của những ngọn đồi mù sương
sự yên tĩnh ánh sáng
quạt xòe phía trên âm thanh của im lặng
mùa xuân tình yêu
vô tư không nghĩ tưởng
gợi về trong cô đơn
xuyên qua đôi tai của hồ nước lấp lánh như tơ lụa
mỗi đêm trong tĩnh mịch
ánh trăng du hành qua bóng tối
từ cõi xa
đêm hát ca
bản nhạc mộng
trải dịu mềm trên đỉnh trăng óng ánh
từ mọi ngày đến những đêm
tạo hóa vang lên những tiếng rung
áng trăng rơi
ướt đẫm áo
nàng sông nước
mỉm cười e thẹn
như những bài thơ tạo hóa
cỏ nức rộn với nổi sôi trổi dậy
gió khiêu vũ trong hân hoan
ngàn giọt trăng hài hòa làm tinh tú
ngay bên trong đôi mắt của hồ nước biếc
bóng đêm đuổi chạy thanh thoát
đời sống của tạo hóa:
- nhận lãnh
- tặng trao
trong từng mỗi phút giây tỉnh thức
tia chiếu mới
từng mỗi sáng
như nụ cười sinh khởi của thời gian
mở bừng
mới rực
rộ nở ánh sáng của thế giới thiên thần
tia mặt trời tái sanh khiêu vũ trên thế giới sinh động
sự mát tươi của không gian lộng gió ve vãn trên lá xanh
những khuôn mặt mới trên nụ mưa
sôi bọt bóng
bừng hân hoan
buổi sớm trong tư duy
con tim cảm nhận
tình bạn mến thương của đám mây lang thang
mặt trời hùng điệu nằm cao vót
bầu trời sinh động của thế giới điểm tô
mắt long lanh
khung mặt chạm gần
giọng ngọt
lẩy nhanh
trên thẳm bí ở phía sau mặt trời
nồng nàn tình yêu trong kỷ niệm..." (1) (*)
Mây vẫn bay. Trăng vẫn reo. Sương vẫn nhẹ rơi trên ngàn hoa lá. Từ cuối chân trời xa viễn xứ, những tia nắng mới đầu tiên bừng nở, len trong kẽ mây, lóe từ vừng trời, như bắt đầu khơi mở cánh cửa bình minh. Một ngày sáng mới hân hoan đang uốn khúc đón mời và mừng chào vạn thể…
… Và trong Chương, áng thơ vẫn bay, ngữ tự vẫn họa hình, cung điệu như bầu trời, sắc thể như vầng mây, ánh sáng như trăng màu… mãi linh diệu âm vang những nhịp lòng đẹp tuyệt như mơ…
"nhịp nắng tình như cõi rong đưa
lướt thì thầm trên hoa cỏ và đôi môi
rao truyền lời du thuyết chưa từng khơi mở
mỗi hành tinh riêng mang một ước mơ và nhiều ước mơ
từ giới hạn nửa phần thế giới
nhận và trao như sứ mạng
khung biển thủy triều, những phím hành trang đam mê
là chuyến tâm tư lên tiếng
ngón vẽ tạo hình làm mẫu số chung
cười nở chính mình hóa ảnh
như tia trời khảy đàn trên điệu nhảy phiêu du
góc kín khép hờ có hạt luyến lưu và cánh mộng
chuyến bay ngày mai hư ảo
nét trôi ký ức hai chiều
liều thuốc tri giao để duy trì một chức phận tiền kiếp
trên vết bàn chân không số lẻ còn điểm nhìn khởi sắc
mộng đi em trong vĩnh hằng câm nín
giao cảm trên từng ngón tay thao thức
giấc thi ca, em vẫn biết có những trẻ thơ và nụ hôn như hơi thở
sống một lần để trọn vẹn những thời gian
cái nhìn đó, em như đã ngân vang tiềm thức
bằng sóng trăng mơn man gió tương lai
tiếng hát ái ân như nắng trên hoa lá và một mùa xuân ngữ điệu
anh cảm ơn bầu trời, tinh tú thi ngôn không là vô nghĩa bởi cuộc đời cũng chỉ một giấc mơ" (2)
Đình Uyên
(1) Điệp khúc trăng đêm: Đôi Mắt Bình An
(2) Dòng Sinh Lãng Trong Thi Ca Mộng, tặng Tô Thùy Yên
(*) Đôi Mắt Bình An - English version: Eyes Of Peace
... of love's words and nature's nights
"Far scene in the night, moon sings onto love, top of glinting dreams, lights tingle, stars of peace calmly awake, time seeing time, hopes of true love ever found beyond, light of sky's candles, glowing rays newly seen, awaiting chirping from deep sleep, calling to wake upon, serene surface banishes dark shadows of chilling sea's life, to torch in hopeful dimensions of its green growth.
Sky of hanging books, posturing stars, charming lights, warming smiles, voices of relieving phrases, talking over thoughts of sky in the night, love books of insightful world, as awards of peace from cloudless night, moonlit sky, lights of hope in solitude across dark corners, as glossy diamonds, sheening through, growing deeper onto this world.
Heavens sight beyond, wind floats patiently, moon curves, stars awake, elsewhere seeing tranquilly, rewards of peace in the night, as whispering eyes from vigilant stars, sparkled lights, lustful eyes of nighted gaze, as chairing on, precipice of hazy hills, stillness of lights fans upon the silent sounds, spring of love, thoughtlessly, impartiality, re-calls in solitude through the ears of glittering silk-like ponds.
Every night in quiet stillness, moonlight travels across the shadow's night, far end, night singing song of dreams, lying soft on top of silky moon, nature itself re-sounds, to jingle voices everyday through nights, moonlight drops, wets through clothes, water girls smile shyly, as verses of nature, grass tingles with rising excitement, wind dances with joy, thousand drops of moonlight gratifyingly star into the eyes of water lakes, night shadows freely chase, life of nature: receiving - offering, in each moment mindfully.
New rays of light from each morning day, as rising smiles of time, open up newly, to bloom the light of angels' world, newborn sun-rays dancing onto the living world, freshness of windy air flirting upon the green leaves, new faces on shower's buds, bubbling joyfully, early day in mind, heart sees, loving friendship of wandering clouds, heroic sun lying above, living sky of ornate world, glistening eyes, closer face, sweet voices triggered upon, secret behind the sun, passion of love in memories..."
Đình Uyên