Hoa tím niềm riêng

Có đôi lần anh đi qua đó
Hờn dổi đâu chận bước con tim
Nhớ con đường xưa loang bông cỏ
Hồn để đâu buồn nát cánh chim

Nhớ khung trời yêu lưa thưa gió
Có cuộc đời lả bóng nhân duyên
Khi mầm yêu vừa chớm thu đó
Hồ như lá rụng đầy ghế công viên

Nếu trên đời còn có em yêu dấu
Thì ngày sau hồn đá ngủ yên
Rồi thời gian ngủ say trên gối
Ru lòi ca hoa tím niềm riêng

Nếu người còn ôm trái tim tan nát
Nghe dấu roi hằn lượn cát thời gian
Xin nhớ cho dưới chân bóng dã tràng
Đem dấu yêu se mãi vết chân hoang

Có đôi lần anh về qua đó
Gót lãng du xước nát con tim


Xin đừng khơi động niềm đau

Chuyện tình người đã xa rồi
Cuộc tình ngang trái ngàn đời chẳng quên
Vườn Thanh ký ức miếu đền
Nàng nằm yên nghỉ trên nền tịch liêu
Đừng ai khơi lại niềm yêu
Xin đừng lay tỉnh những điều gợi đau
Yêu đương nào có phai màu
Người thơ muốn giử tâm hao một mình
Có người viếng mộ lặng thinh
Aâm thầm đặt bó hoa trinh hai màu
Hồn thơ sáng thể trăng sao
Chớ làm vẩn đục những câu vô tình
Ngủ yên , ký ức vô hình
Ngủ yên, kỷ niệm, một mình, ngủ yên


Thái Thụy Vy
( Nhân đọc các giai thoại về người tình T.T.Kh.)