| Cánh Gió Tàn Thu
Ngã nghiêng gió cuốn thu đi
Dày thêm mấy nỗi hoài nghi hồn mình
Gió trôi trên đỉnh bình minh
Khua mây che phố hiện hình cõi âm
Gió tung cánh mỏng chiều trầm
Ru hời tượng đá nảy mầm suy tư
Gió xô đêm lả sắc mờ
Đường khô lề cỏ vật vờ mảng sương
Tiếng chim đơn lẻ bên vườn
Gác hoang úa lệ thấm tường rêu phong
Gió rung niềm nhớ qua sông
Dậy trên ngọn sóng cả vùng sầu miên
Quờ tay ôm lại niềm riêng
Xa rồi ... Gió gởi lên triền hoang liêu
Khói rừng cuộn núi chân xiêu
Rơi âm lá cuối quạnh hiu ngạt lòng
Ngửa tay đón thoáng hơi đông
Xát vào trong vách tim còn khóc thu
Trong tâm sẵn tiếng tạ từ
Xuôi hồn theo gió vào hư vô buồn
TVũ (12/04/01)
Rời Rã
Tựa trăng già rụng trên hồ nước dậy
Mảng hồn ta phiến mỏng từng sợi rơi
Những sợi mềm theo khói dạt muôn nơi
Chẳng thoát ra khoảng chân trời cỏ rối
Con đường xưa ru lá vàng về cội
Đẫm hoang liêu chiều tiễn biệt thu sương
Bước chân nào giẫm vào dấu cô đơn
Nhạt phai theo bụi tàn tro kỷ niệm
Ôi thương lắm tình ban sơ ngọt lịm
Thuở chớm thu ngượng ngịu nụ hôn đầu
Cả trời sao thao thức với mắt sâu
Nhịp tương tư dâng chói màu hy vọng
Khắp công viên thơ vụng về cháy bỏng
Ngõ hoa vàng môi ngọng mấy lời yêu
Nghe rung tim khi nắng đậu mắt nheo
Chân cuống quýt vấp cỏ mềm vô tội
Rồi môi ngoan chợt buông lời sám hối
Kinh tình yêu vụn vỡ niệm khúc sầu
Chuỗi tháng ngày lần hạt chối cơn đau
Người tha phương bỏ quên câu hội ngộ
Hoàng hôn bầm tím vết thương mấy độ
Chắn ngõ hồn u uất nấm mộ rêu
Lá tim thầm rã mục rũ bóng chiều
Nghiêng hồn sa hắt hiu dòng đông lệ
TVũ (12/11/01)
|