Gởi Trăng, Chiều Bát Phố


Chiều bát phố, mắt ai trong như ngo.c
Deep End hay chỉ mới khởi đầu?....

Nửa cuộc đời sao tính chuyện đâu đâu
Tập tành sống như thằng - người - mới - lớn
Trăng em treo giữa West End chộn rộn
Nhạc ngựa reo vui phố thị bạt ngàn

Ta đôi lần cũng mơ chuyện lang thang
Đưa một người đi cùng trời cuối đất
Chẳng chút bận tâm cuộc đời tất bật
Vì có em, ta có cái - vô - cùng...

Ừ, ta buồn nên tính chuyện lung tung,
Gom những giấc mơ cột chơi chiếc bóng
Bay biền biệt vào cõi xanh hơn mộng
Nên dưới này, ta thui thủi nhìn theo!

Em có một ngày vượt núi băng đèo
Ta có một ngày chém cha quá khứ
Người đã đôi lần hành ta nhừ tử
Nên phải một lần ta đoạn tuyệt ta (!)




Gởi Em Từ Cuối Góc Phà

(Nhớ tặng Ngọc Lan và Virginia Tech)


Trưa Gal-ves-ton, trời im, gió đứng
Sao áo em bay khép mở rất Sài Gòn!

Hải âu kêu thảng thốt trời chiều
Mặt trời đỏ phải lòng con nước lớn
Ta háo hức như buổi đầu gặp biển
Sóng vỗ mạn phà, thúi ruột nhớ em

Em đi về, con phố trông lên
Lúm đồng tiền, cong mày trăng bán nguyệt
Ta lầm lũi theo người gieo hương tóc
Ở cuối phà, ta với gió buồn tênh!

Thôi. Về. Ôm chặt nỗi lênh đênh
Của những tháng năm hờn, vui, trách cứ
Sao tim vẫn còn say ngắt ngứ
Như bữa đầu, ta đau đáu nhìn em

Ừ. Ta về như một điều nên
Soi thật rõ chân dung trái phá
Mỗi ngộ nhận chứa trăm nghiệt ngã
Buồn đời, xin đổ hết về ta

Hạnh phúc nào chẳng dương cao mặt nạ
Thương em ta, quá đỗi thật thà!

Trần Lộc