Tôi Còn Thương Mà Anh Đâu Có Hay


Đôi khi còn chưa hẳn khác đâu anh
Mùa vội khoác chiếc áo màu ký ức
Trang tình sử khép lại dòng bất hạnh
Mấy con đường chia mấy nỗi đau thương

Hồn mãi hát khúc ve sầu tiễn biệt
Trong u mê, tỉnh táo được bao giờ?
Tôi ngu mụi quẩn quanh đời cay nghiệt
Đôi khi lời ca tàn nhẫn vô tâm

Tôi không thể chẻ đôi bờ vũ trụ
Sáng Ngân Hà, le lói mảnh tình côi
Sông Ngưu Chức lặng lờ dòng ẩn dụ
Đôi khi tình câm lặng chảy thầm thôi

Tôi không thể ngăn đất trời mưa nắng
Ngăn bốn mùa ngừng xoay chuyển quanh ta
Biển tuyệt vọng vị ngàn năm chát mặn
Đến khi nào mưa nắng mới phôi pha?

Đôi khi gió hững hờ trên suối tóc
Huống chi tình lạc lõng một bờ vai
Xa xưa lắm chuyện người quay đi khóc
Tôi còn thương mà anh đâu có hay (*)

Tôi không thể xa người quên tiếng gọi
Trăng khi còn lưu luyến mảnh trăng tan
Vết thương cũ nhói lòng cơn đau vội
Đôi khi tình, chỉ dám nhớ thầm thôi

Đôi khi nói sợ vụng về, nhạt nhẽo
Đôi khi sầu, có lẽ nghiệp tơ vương
Có hay không, khác gì nhau anh nhỉ?
Tôi hay rồi mà anh đâu có thương (*)


11/01
Tử Lăng
(*) Truyện ngắn của nhà văn Đoàn Thạch Biền




Mình Bắt Đầu Từ Hai Tiếng "Chia Tay"


Ngày bắt đầu bằng tiếng đời mệt nhọc
Mở mắt nhìn tia nắng chiếu qua song
Bóng tối cuối cùng ôm choàng tôi bật khóc
Tiếng thở dài ai lặng lẽ buông không

Cây lặng lẽ bắt đầu mầm ươm hạt
Nuôi nấng gió mưa cho giông bão dập vùi
Khi trổ nụ là lúc mùa phỉnh gạt
Gom hết lá về nguồn cội ... sẽ trôi xuôi

Trái đất bắt đầu từ loài người nguyên thủy
Khi con tim còn chưa biết dối lừa
Khi tất cả chỉ là trang cổ tích
Hoàng tử thời nay? ... câu chuyện vỡ thành mưa

Mưa bắt đầu từ những dòng nước mắt
Ươm ngọc mát từng hàng phượng vĩ khẳng khiu
Không dù che để mưa rơi ướt mặt
Tóc ướt làm tim sốt hết bốn mùa (*)

Đêm bắt đầu từ nhịp đời trầm mặc
Ánh sáng trùm vây bao phủ cả Ngân Hà
Sao lấp lánh, lẻ loi mình bóng tối
Chẳng còn ai để tâm sự cùng ta

Đời bắt đầu bằng bão tố phong ba
Cả biển sầu dìm tâm hồn yếu đuối
Cứng rắn lắm - chỉ giả vờ chai đá
Đêm mình ta ôm bóng tối dần qua

Tình bắt đầu bằng lời lẽ điêu ngoa
Khi mật ngọt còn vương trên đàu lưỡi
Lỡ nằm gai, nếm mật - tình dịu vợi
Chẳng còn ai, một nửa của ta đâu?

Đêm bắt đầu từ tàn tro vương vãi
Mình bắt đầu từ hai tiếng "chia tay!"

11/01
Tử Lăng
(*) ý thơ Bùi Chí Vinh