Lục Bát Tháng 12

 

tàn nắng

cuối ngày có đoạn đường qua
có xe mỏi bánh có ta chờ người
nương theo tiếng gió lả lơi
đùa dăm sợi tóc cản lời thở than


tình bên này

đã lâu không muốn làm thơ
không thèm nói chuyện không chờ đợi chi
cuộc đời thẳng tắp, phẳng lì
gặp em đếm lại xuân thì cũng cao


lựa chọn

người ôm chí lớn giữ quê
tôi mang chí nhỏ đi về với em
êm êm con nước êm êm
chợt người thăm hỏi cho thèm gió sương


thỉnh thoảng

đã lâu, chừng cũng mười năm
mẹ tôi nằm ngủ, chỗ nằm xa xôi
mẹ ơi thằng bé mồ côi
nó ngồi nhớ mẹ bên đời lắc lư


phố chật

cuộc đời nửa tỉnh nửa say
ta thằng vong quốc ngủ ngày làm đêm
hai mươi năm cuộc truân chuyên
ta thằng vong quốc ngủ đêm làm ngày


quà cho nhau

chúc người năm tới thảnh thơi
gởi người giọt nắng gói lời hỏi han
trao người từng giấc mộng ngoan
xin người hãy nhớ tôi đang nhớ người


Song Vinh