Áo Trắng


Áo trắng đôi tà, áo trắng trong
Em đi nhè nhẹ, gót mơ hồng!
Lã lơi cơn gió, từng cơn gió
Mờ khép mây trời, bao ước mong!

Tóc em tuyền mượt nét Đông Phương
Em nuôi tôi giấc rất nghê thường
Giữa chốn trời Tây, mờ sương phủ
Đủ ấm tôi niềm tương cố hương!

Tôi ngủ trong em một nụ cười
Say trong màu mắt nắng chiều rơi
Hồn nương hơi áo, nhịp hơi áo
Rảo bước ra về ... dạ nhớ thương!

Em có chút gì rất Quê Hương
Từ nghe tôi chết những đoạn trường
Lần theo ký ức, về tâm khảm
Ôm một bóng hình ... thương mến thương




Vịnh Thu Tương


Thu đã về rồi em biết không?
Tôi đi mà nhớ má môi hồng,
Nhớ hàm răng trắng và tiếng nói,
Nhớ miệng em cười ... em biết không?

Bây giờ hai đứa ở hai phương
Trần gian ai vẽ lắm chi đường,
Đường đi, đường đến, đường chia ngã,
Đường nào gặp lại ... hỡi em thương?

Em ở đầu Đông, anh ở Tây
Xa nhau là biết bấy nhiêu dài
Thương nhau ai nỡ ngăn duyên thắm
Thu về buồn lắm! Mấy ai hay!?

Sông Kiên