Cuồng Lưu


Khi không mưa vắt ngang trời,
cuộn theo phiến nhớ lạc rơi xuống hồn.
Ngỡ, hồn, phẳng tựa mặt sông
giấu giòng nước lũ xoáy tròn góc tim.



Khúc Nam Ai

Đàn reo những phím ngậm ngùi
để buồn buồn quặn, để bồi hồi đau
thì ra cũng một nỗi sầu,
nhớ quê tựa tiếng đàn bầu trầm, luân.



Phạm Chung
(11/2001)