Chúc Thư Cuối Năm
 
Hãy khép hờ đi đôi rèm mắt
Chôn mặt trời đã tắt trong tim
Và lặng nghe trong cõi im lìm
tiếng vỡ của khối cầu u tịch !
 
1.
Giọt nước mắt lăn dài
Đôi tay xin ngủ yên
Niềm vui như chiếc lá
Vàng úa chết bên hiên
 
Sợi tóc rụng, trắng ngần
Đôi môi khô lặng im
Tìm đâu qua khóe mắt
Nỗi buồn dấu trong tim
 
Ngày qua ngày lặng lẻ
Trăm năm cũng vô vi
Những cõi đời huyền hoặc
Đến để rồi ra đi
 
Nhật nguyệt chẳng nhiệm mầu
Chiều buồn tím mưa ngâu
Dòng sông dài trăn trở
biết đi đâu, về đâu
 
2.
Dòng đời cơn nước xoáy
xác thân như chiếc thuyền
ngỡ có mà không đấy
mập mờ những nợ duyên
 
Dừng bên bờ đá củ
rêu phong phủ xanh màu
nắng tàn như vệt máu
nhỏ xuống vực hồn ... đau !
 
Lặng nghe bóng hoàng hôn
vỡ khẻ trong dòng mắt
trời mưa ướt thế gian
ôi những dòng lạnh ngắt
 
Mông lung một cung đàn
vẳng lời ca đã củ
gió lùa xác lá bay
xua bóng người ủ rủ
 
Trăng mờ khi trăng khuyết
Người đau khi mất người
trong mãnh vườn nhân loại
còn được mấy đóa tươi ??
 
Thời gian, ôi nghiệt ngã
Phận số, ôi kinh hoàng
như ta là tất cả
tất cả như hoang mang
 
3.
Mong đời vài năm nữa
Lộc biếc trổ cành khô
Bia đá mòn gió thổi
bắt đầu từ hư vô
 
Như trẻ mới vừa sinh
Mang tâm hồn trinh trắng
Bài học của yêu đương
bắt đầu từ cay đắng
 
Mong sẽ có một ngày
Trên thân khô nở hoa
Xuân về theo cánh én
dâng cho đời tiếng ca
 
Một kiếp người sẽ mới
Không yêu trắng bỏ đen
Tình yêu, ta vun xới
làm trắng từng vết hoen
 
Đêm nằm nghe gió thổi
Hồn thoát xác bay đi
Muôn kiếp rồi sẽ thế
đời đẹp đóa từ bi
 
Tặng 1 người
 

 

Mùa Đông Không Em !
 
Ngôi giáo đưng quạnh quẻ
Công viên lá rơi đầy
Tượng Chúa nhiều đơn lẻ
Tiếng buồn chuông ngân vang
 
Lối mòn thôi chân bước
Heo mây giá lạnh về
Những chiều tàn sủng nước
Đêm trắng dài lê thê
 
Một vì sao đơn độc
Leo loét ngọn nến tàn
Trong vườn hoa thôi mọc
Nhện giăng trắng cung đàn
 
Hồi kinh buồn da diết
Mân Côi chuỗi lạnh lùng
Tiếng côn trùng thương tiếc
Đời chia cách muôn trùng
 
 
Không em lòng hoang vắng
Không em vạn vật buồn
Không em mùa đông lạnh
Chợt đâu trời mưa tuôn !
 
 
Cho ta tìm lại một mùa đông
Cho ta tìm lại một mùa đông
rộn tiếng hoan ca khắp trong lòng
bình an đón Chúa về nhân thế
rước tình Chúa đến thật mênh mông
 
Cho ta tìm lại một mùa đông
âu yếm bên ta một nụ hồng
dáng mềm nhân ái trong màu trắng
xóa gội đời ta những long đong
 
Cho ta tìm lại ngày hôm qua
Nửa đêm bàng bạc ánh trăng tà
đỏ hồng bếp lửa, vàng đôi nến
dìu nhau vũ điệu thật thiết tha
 
Ta vẫn yêu hoài, mãi dài lâu
dưới tháp chuông ngân đôi mái đầu
lặng nghe lời nguyện hoài chung thuỷ
đôi mắt nai tròn lóng lánh sao !
 
Cho ta tìm lại một mùa đông
xua đi hiện tại quá đau lòng
Mùa đông thủa ấy về đâu mất
mười năm ! đăng đẳng đầy đợi mong
 

Vô Tình


Em đến vô tình
Vô tình như gió
Rồi cũng bay đi
Ai biết ai ngờ

Em đến vô tình
Vô tình em bước
Ngày tháng qua mau
Áo xưa phai màu

Có nỗi mong chờ
Hóa thành tượng đá
Lặng lẽ bơ vơ
Mưa xuống xác xơ

Có nỗi u hoài
hóa loài chim nhỏ
cất tiếng ban khuya
giữa cõi xa mù

Em đến lạnh lùng
Không kỳ hẹn trước
Rồi bước ra đi
Mơ ước tan đi

Em đến không chào
Không cùng bên nhau
Mắt buồn gởi lại
Tim buồn không trao

Trong bờ tư tưởng
có chốn tương phùng
ngoài đời gần lắm
sao vẫn muôn trùng

Đường qua mấy bận
mấy bận tạ từ
Ai về cõi nhớ
ngỡ ngàng thực hư

Em vẫn vô tình
Chuyện mình như đã
Ngày tháng hư vô
Dài bóng đơn cô

Em vẫn ơ thờ
Ngõ hồn khóa kín
Vàng võ câu thơ
Một kiếp ai chờ

Bên đời hiu quạnh
Tượng đá u buồn
Soi mình thầm lặng
Qua giọt sầu tuôn


Đối Biển

Từ sâu thẳm của đại dương,
chợt dậy
anh,
nghe em
nhịp thở giữa muôn trùng
con tim đau
rũ lệ - sóng vỡ tung.
Nỗi cần thiết ...
chỉ có mình em biết.

Phải,
vì em,
khi tâm linh khánh kiệt,
để yêu thương từ đau khổ - bước ra
mặn nồng thêm
da diết buốt thịt da
ơi, em hỡi,
hóa thân về kỷ niệm.

Em xoay đi
cả buổi chiều tắt lịm.
Anh ước là bóng đổ xõa sau lưng.
Hai không gian - ngăn cách bởi số phần,
ta hụt hẫng
đối diện nhau mà xa lắm.

Sóng mãi vỗ bờ cát xưa, chăm chỉ
là tình anh, chung thủy giữa
chợ đời
đợi chờ
chiều, để sóng sẽ dậy khơi
ôm chân ngọc khi em tìm đến biển.

Chỉ còn thế
còn thế là đã quí.
vì tin rằng nỗi cần thiết còn kia
Em còn kia
Biển vẫn mãi còn kia
là hạnh phúc vẫn còn riêng anh giữ !
sẽ thấy ta vượt qua ngăn cách
nối liền đời
sống tiếp, phải không em!

Hoàng Vi Kha