Trên NHỮNG Tình Mưa Biển

Nguyệt lộ

 

"Ngày mai em đi".....

Lời giã từ cuối của Liên vẫn còn âm vang trong trí của Chương. Đêm hôm qua, mây tối trời, Liên đã vội vã chia tay, Chương vẫn không nói được hết lòng mình trong đêm đó nhưng có nhẽ... nàng đã hiểu nhiều về Chương hơn từ đêm chia tay. Chương vẫn còn nhớ, mắt Chương thật buồn, Chương chỉ trao nàng 5 chữ cho lời cuối: "Anh chúc em hạnh phúc". Và một đêm đã qua, như sao bạc cuối đời, và nụ cười trăng đã rũ tàn theo năm tháng về khuya.

Chiều hôm nay đã vàng trời cuối hạ. Lá Thu đã bắt đầu rơi dọc theo đường về như những cánh thư tình không người nhận, vẫn còn luyến thương mịt mờ trước gió trong một buổi hoàng hôn định mệnh. Chương dấn bước men theo con lối nhỏ quen thuộc mà Chương vẫn thường một mình dạo chơi vào những chiều cuối tuần. Những giòng mây nhỏ vẫn êm trôi. Biển Blue-Nene vẫn miệt mài trôi, vẫn ưu hoài với nỗi đau sóng vỡ từng cơn. Mây vẫn giăng mờ một góc cuối trời xa, như cảm thông nhất thời đã phủ dần theo chiều sâu biển lạnh. Chương đi dần ra bờ cát biển. Gió man mác nhẹ ru êm theo lời vang của sóng. Điếu thuốc Benson giữa hai ngón tay Chương vẫn còn say ân ái, đâu biết chính nó rằng ánh màu đã tắt ngúm từ độ nào, như cuộc tình đỏ hoang mê của Chương đã rụi tàn theo định mệnh tháng ngày. Chương ngồi xuống bờ rêu đá, mắt thoảng nhẹ đưa theo từng đợt sóng nhỏ vỡ tàn. Biển chiều nay thật êm, êm như hạnh phúc em vẫn mặn nồng mà Chương đã cầu chúc cho nàng sẽ mãi ấm vui trong vòng tay mới.


Em có biết, mây trời chiều nay bạc màu như dốc tuổi đời anh, như sương mù già còn soi mình long lanh trên ngọn cỏ úa. Mây buồn vẫn bay từ cuối nền trời xa mù khơi. Và rồi, ký ức lại về, Chương chạnh nhớ đêm qua, lần gặp gỡ cuối với Liên. Người bạn gái mà Chương đã quen một thuở. Mình đã quen nhau một năm rồi đó, em còn nhớù. Mình quen nhau dưới ánh trăng Thu khi em còn lẻ loi và khi anh cô độc, với sắc màu của những hạt cờ đen trắng cảm thông nhau, chắc em Liên còn nhớ và anh vẫn còn nhớ? Và đêm mình chia tay cũng vào lúc trăng Thu đổi màu trên đỉnh núi buồn, và trăng tạ từ đã một lần soi mình ướt đẫm trên môi em, trên khói sóng anh. Em, đêm đó, đêm giã từ của mưa và của biển, anh còn nhớ, em nói thật nhiều và anh chỉ im lặng lắng nghe. Lời cuối cùng em chào anh, anh vẫn nhớ... Để hiểu rằng, từ đây em sẽ không còn thơ ngây nữa... và để anh vẫn mãi phong sương một đời.

"NHỮNG mưa bay theo cánh gió thời gian
ngàn lá rơi ... reo suốt buổi chiều tàn
hoa nở đóa vẫn mịt mờ viễn xứ
sóng ra khơi tan tác mộng cung đàn

mưa vẫn bay như hiu hắt giăng sầu
lá tâm tư rơi mãi NHỮNG đêm thâu
người có nhớ lời hạc buồn trong gió
mắt mây trời rũ lạnh giọt mưa ngâu

tháng năm dài vẫn miên miết trôi mau
đời vẫn nhòa NHỮNG lượng biển thương đau
hoàng hôn vắng khi bóng em vời vợi
cõi trăng buồn không đủ sáng ngàn sao

ánh tàn dư ngan ngát NHỮNG mong manh
mưa bạc màu trên dốc tuổi ngày xanh
NHỮNG tình thu vẫn trăng xưa lẻ bóng
biển một màu ... mưa vẫn hạt rơi nhanh ..." (1)

Mặt đất đêm soi xám bạc màu trời. Lá Thu vẫn rơi. Cơn mưa một màu vẫn ngàn bay cuối phố, vẫn trắng xóa vùng trời. Sóng dạt từng cơn. Em ơi, em có hay thường dạo ven bờ biển nhỏ những cuối Thu, để lắng nghe sóng thì thầm trong nắng lạnh, để nghe gió reo trên tình tự về đêm. Anh vẫn nhớ, vẫn nhớ mãi nụ cười em đó. Nhưng mệnh tình đâu trách cứ, phải không em? Anh vui khi em tìm được người trong mộng và anh rất mừng em hạnh phúc những ngày sau. Giữa biển và mây trời chỉ là đó với một chút duyên mơ, đủ để trọn vẹn cho lời ca thẳm bí và dịu vời của trời đất. Mưa vẫn rơi hạt nhỏ trên từng làn sóng bạc, vẫn từng đêm có tiếng hát ru mơ, như tiếng rơi của gió của giọt tình đêm, vấn vương mãi trên từng mạch máu tim xanh. Em hạnh phúc nha em, anh nhớ anh đã nói lời cuối cho em mà. "Anh chúc em hạnh phúc" - ngắn gọn chỉ chừng 5 chữ đó cho em, gởi em, riêng em, với tất cả những cô đọng trong mối tình anh trên khung ngữ tự. Nhưng anh và em hãy giữ mãi trong lòng một kỷ niệm xưa, nếu nó vẫn còn đó cho em và cho anh. Em hãy nhớ màu trời đổi dạng từng đêm nhưng mây trời vẫn đẹp mãi theo cánh chim bay. Màu mây đêm nay mình thấy đó, cũng sẽ có ngày em thấy lần nữa trong giấc mơ xưa. Ngày mai mình có gặp, em sẽ có các cháu bé ngoan ra đứng cửa chào anh nè. Đứa con gái lớn em đặt tên là Thảo Nguyên nha em. Em vẫn còn nhớ lời em đã nguyện trong đêm trăng, với gió mưa bay và hạt thơ reo làm nhân chứng. Anh mãi nhớ và em hãy nhớ đêm mặt trời soi bóng lẻ bên kia trời biên giới... Em gắng nhớ nha em, và anh sẽ nguyện em mãi hạnh phúc tươi tròn suốt biển đời như mơ ...

"em có nhớ chiều thu biên ải?
con tàu buồn lẻ bóng ra khơi
gió ưu phiền cô liêu tình ái
ngọn sóng vờn ... những đóa chơi vơi

em có nhớ chim khuya đồng nội?
e thẹn nhìn những luống rêu phong
từng nỗi niềm trên rừng hoa cội
mưa nhạt nhòa ... tiếng hát đêm đông

em có nhớ màu cờ đen trắng?
gõ nhịp lòng dệt nét cung mơ
linh hồn nhỏ bên bờ sông vắng
hành trang tình ... lữ khách trong thơ

em có nhớ cánh buồm vĩ tuyến?
từ giấc mơ hải đảo một thời
bước viễn trình mãi còn ước nguyện
ngàn xa khơi ... tiếng gió đợi chờ

em có nhớ bờ môi mộng nhỏ?
nụ hôn tình dạ khúc vấn vương
kỷ niệm mơ ghi vào cánh gió
suối trăng vàng ... soi bóng yêu đương

em có nhớ nụ cười xinh phới?
mái tóc sen xõa cánh diều hồng
dáng tình thơ sương mù diệu vợi
mặt trời yêu ... biển nhớ mênh mông

em có nhớ vầng mây trễ hẹn?
từ ngân hà dĩ vãng trăng sao
lá tâm tư trao lời gọi tiễn
hoàng hôn về ... vẫn nhớ cho nhau ..." (2)

... Và trong trí tưởng Chương, ký ức của ngọn tình vẫn mãi còn bay, vẫn mong rằng kỷ niệm chiều đừng xóa mờ tan. Anh biết em vẫn nhớ, em biết anh vẫn mong, một chút gì vấn vương trên nụ cười tuổi trẻ. Em vẫn trong anh như ngọn sóng buồn, vẫn dệt trùng khơi nét mộng ngày nào. Những ngày bên nhau vẫn xanh, mãi vẫn xanh nha em ... như thủy triều tình vẫn reo vang dưới màu mưa dĩ vãng.

"mộng cung đàn còn vang dĩ vãng
trong ước mơ có tiếng hát buồn
em bóng tối cô liêu vọng gọi
anh mộng thề thao thức hoàng hôn

sương long lanh còn trên ngọn cỏ
biển xa khơi có nắng đợi chờ
em mong manh lạnh hàng lệ nhỏ
anh linh hồn đan bóng đêm rơi

cõi buồn xưa như rừng giá lạnh
có bóng hình trên gió tình thư
em xa vời như mây dĩ vãng
ánh trăng vàng reo mãi tâm tư

nắng chiều buồn trôi làn sóng vỡ
gõ nhịp sầu trên cát mong manh
ru nhạt nhòa trong em một thuở
từ giòng xưa thân kiếp mơ hồ

biển thư tình vẫn còn reo sóng
trong yêu đương không xóa được lời
cánh ưu tư còn vương giấc mộng
từ đôi bờ ký ức đêm khơi

thủy triều xanh còn soi biển lỡ
dạ khúc tình giăng mãi chơi vơi
anh vẫn yêu từ tan tác nở
em đừng buồn chiếc lá vàng rơi

điểm hẹn nào cho nhau đôi ngả
hai mươi năm vẫn mãi đợi chờ
từ trái tim ghi lời dấu đá
có cánh hồng kết lại bài thơ

em hãy vui từ cơn mộng lỡ
hãy an bình như chiếc bóng đôi
em đừng buồn khi vầng trăng vỡ
từ giòng sông còn mãi niềm đau

ngàn tiếng thơ như lời gởi gió
mặt trời tình nở đóa thiên thu
em hãy vui cùng cơn mưa nhỏ
có nụ cười anh vẽ trên môi

em hãy yêu từ ngàn xa cách
dẫu đêm thâu rũ đóa linh hồn
dẫu lỡ làng chôn vùi nước mắt
nụ yêu đương ... vẫn nở tim người" (3)

Chương châm điếu thuốc mới, bật lên que diêm còn sót lại, một chút khói mờ bay, đắng đầu môi, làn khói vươn mình cất cao theo lượng gió như tâm tư vẫn bay mãi trong lòng người. Trời đã chiều hơn, đậm nét những mây buồn đang trôi. Mưa đã nhỏ hạt, từng hạt... trên biển cô đơn một màu âm thầm lạnh. Chiều nay, nơi này em có biết, biển thật vắng, chỉ duy có mình Chương đang nhìn sóng ngỏ lời tự tình với mưa. Mưa vẫn rơi, mây vẫn bay, Chương vẫn một mình nhìn ngắm tư duy chính mình. Từng ngọn sóng tung chạy trên biển khơi, Chương tự nhủ, chắc nhẽ, mệnh tình giữa mưa và biển cũng mặn nồng những men hương ân ái, phải không em? Nó cũng như màu tình kỷ niệm và nụ hôn linh tri đầu tiên em trao gởi, vẫn ngọt vẫn nồng như hương áo hoa trời, vẫn đẹp dịu hiền như ngày nào em còn ngây thơ trong áo trắng nữ sinh. Đêm nay, bây giờ, em đã lớn nhiều, đã có trách nhiệm chung đôi và đời sống gia đình riêng, em hãy gắng giữ nó nha em, hãy hạnh phúc cho chính mình và cho người, em nhé. Nè em, đừng có như anh mãi lang bạt trên khắp biển đời tha phương, và em đừng như anh mãi reo nắng thơ để buồn gió hạ... Hạnh phúc nha em, đấy là lời gởi tiễn cuối của anh từ linh hồn và trái tim xa mù khơi viễn xứ. Và sau đêm nay chia tay, em vẫn sẽ mãi hiếu thảo cùng Mẹ Cha nha em. Niềm vui của Mẹ là niềm vui của cuộc sống em, hãy hãnh diện được làm người nha em, được làm người con hiếu thảo như em đã từng nguyện đó. Em hãy nhớ lời anh nói, một nụ cười của Mẹ Cha hôm nay là hạnh phúc ngàn đời của chính em đó, em nhớ nha em.

Chiều trời đã buông nặng trên mặt biển. Mưa bắt đầu rơi hạt lớn. Sóng biển vẫn vỗ đều. Chương thấy được và cảm nhận được mối tình linh tri của Mưa của Biển. Đó là những mệnh tình vô tận của thiên nhiên. Hãy lắng nghe mưa biển và hãy ca ngợi cho tình yêu nha em. Anh đã có lần nghe từ biển sóng có tiếng ca rất buồn, như nhịp thở cuối cùng của con tim sóng nhỏ. Em à, em có biết anh vẫn yêu em như ngày nào. Dẫu em xa trùng khơi, anh vẫn yêu mãi nét màu kỷ niệm một thời, và ... anh vẫn nhớ mãi nụ cười em vẫn đẹp như trăng đêm.

"bóng mây bay từ tinh cầu vỡ lỡ
ngày em đi như một ánh sao buồn
giòng nhật ký chắt chiu em gởi lại
trăng hẹn thề trên chiếc lá hoàng hôn

lời giã từ như một bình minh tối
tuyết biên cương còn lạnh buốt tim người
cơn mưa lỡ như một tình yêu cuối
từng đêm về ... tiếng hát ái ân rơi

anh gọi mãi bâng khuâng về biển nhớ
gió ngậm ngùi những bọt sóng triều dâng
em hãy giữ nụ hôn tình anh gởi
ươm bóng hình dĩ vãng một trời xưa

lá sương đêm nhỏ tím cung đàn lỡ
chiếc nhẫn mơ đan bóng đã một thời
em định mệnh trôi hoài trên nỗi nhớ
cánh chim buồn bay dưới hoàng hôn sa

áng thu rơi, em diệu vời kỷ niệm
từ xa khơi, anh gọi mãi tên người
em có nhớ những đêm dài phím lệ
có một người đang đếm hạt chơi vơi

linh hồn đá khép mình riêng một cõi
trăng cô liêu reo suốt nẻo đêm về
nhịp sóng tình như tiếng mưa vẫy gọi
giọt rơi buồn ... vẫn mãi nhớ thương nhau" (4)

Mây vẫn bay. Đêm đã về. Vẫn trong Chương mãi còn vang vang tiềm thức, tiếng hát buồn của Nga Mi vẫn còn ngất cao từ một vừng không gian tím, vẫn sẽ không bao giờ quên lãng, và em yêu, em cũng đừng quên mùa Thu năm đó, khi mình đã quen nhau dưới hạt trăng Thu ... Nhưng em đừng buồn, hãy gắng vui với người mộng. Anh biết, em sẽ vui nhiều, chuyện mình chỉ là mưa yêu trên biển lạnh, bởi tên của anh là Chương và tên của em là Liên, 2 mẫu tự C và L là những khắc hình của Chia Ly đó em, nó không ghép nghĩa để là Chung Lối như anh đã từng mơ. Em hãy vui cùng kỷ niệm nha em, của vỡ lỡ anh và em một thời. Hãy gắng giữ nó cho đẹp màu dĩ vãng nha em. Ngày sau, anh vẫn còn nhớ mãi nụ cười em đêm qua. Anh chúc em hạnh phúc rộ ... như ngàn hoa nở đóa dưới những trời xa xưa ...

"mưa rơi là nước mắt tình đã phai rồi
mây trôi là nỗi nhớ tiếc thương mà thôi
Hạnh Phúc, sao mắt môi em còn chơi vơi
sao trái tim anh còn chưa nguôi
những xót xa một thời

mong manh đời như lá vàng úa trên cành
long lanh giọt lệ ấm khóc cho tình xanh
còn đấy bao tháng năm âm thầm anh mang
bao vấn vương cho đời thênh thang
những nỗi đau muộn màng

anh nhớ có mùa thu mây giăng lối
cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi
em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui
anh hát cho em bài tình ca đôi mươi

lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi
mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi
người hỡi, em có nghe lá vàng rơi ... rơi ...
em có hay khi mùa thu tới
ta mất nhau một đời..." (5)

Nguyệt lộ

(1) Trên NHỮNG Tình Mưa Biển (nhớ về Nguyên Sa)
(2) Gọi Nhớ
(3) Từ Giấc Mơ Dĩ Vãng
(4) Những Gì Còn Gởi Lại
(5) Nỗi Đau Muộn Màng, nhạc Ngô Thụy Miên, midi Nguyễn Thường Duy