Cuồng Điên Trong Giấc Chiêm Bao

Hương Kiều Loan

 

Đã hơn một tuần nay, mỗi khi tan trường về nhà, là con bé vội thay quần áo để vào bệnh viện thăm anh chàng. Có khi con bé đi một mình, có khi chị Y đi với con bé, hoặc anh Du, có khi bố cũng vào thăm anh chàng luôn. Đi thăm anh chàng, hình như đã thành bổn phận với mọi người trong gia đình, và ai cũng sốt sắng cả. Gia đình đều biết mạng sống của con bé được cứu thoát là nhờ sự dũng cảm của anh chàng. Và anh chàng đã trở thành "hero" của mọi người trong gia đình và bạn bè, kể từ buổi đi săn đó.

Con bé nhớ lại hôm trực thăng của bác Quỳnh chở anh chàng về bệnh viện, con bé được đi theo chuyến bay đó. Nhìn máu me ướt đẫm người chàng, … và chàng thì trong cơn hôn mê, mặt tái xanh vì mất máu nhiều quá… con bé chỉ biết khóc, và khóc… anh Vũ đi cùng, anh ôm con bé an ủi: "Nín đi, chắc không đến nỗi nào đâu, anh đã băng bó cho anh ấy rồi, nhưng phải mang gấp về bệnh viện lớn mới bảo đảm…chuyến này xui thật."

Mấy ngày liền sau đó, chàng vẫn trong cơn hôn mê đằm đắm. Bác Quỳnh cũng đã về Saigòn để thăm chàng. Bầu không khí thật nặng nề trong phòng vì niềm sợ hãi chàng không ra khỏi cơn coma, làm không ai dám nói gì với nhau, chỉ biết im lặng và lặng lẽ thở dài… Nỗi âu lo hiện lên rõ trong ánh mắt mọi người. Chị Bính cứ lau nước mắt hoài. Anh Bính thì thở dài… chắc anh hối hận đã rủ chàng đi chơi chuyến vừa qua. Nếu chàng có mệnh hệ gì, làm sao anh trả lời với ba mẹ chàng đây? Hai cụ đi Pháp chơi, một tháng nữa mới về. Chàng là con một trong gia đình gia thế, tăm tiếng… bây giờ sao đây? Khi đứa con yêu quý trong tình trạng hôn mê như thế này?

Còn anh Vũ, anh rất quý chàng, dù mới quen nhau chưa được hai tuần, nhưng như họ gặp nhau ở một điểm tương hợp nào đó khiến họ thấy gần nhau hơn, và rất mến nhau. Con bé đã thấy sự săn sóc đặc biệt của anh Vũ dành cho chàng trong những ngày qua. Nay anh cũng đã xin nghỉ phép một tuần để về Saigòn chăm lo cho chàng, chắc anh thấy mình có trách nhiệm vì chàng là khách của gia đình, lại bị thuơng nặng trong chuyến đi săn do chính gia đình anh tổ chức.

**********


Vũ là anh họ xa và cũng là người bạn thân của con bé. Hai anh em thân nhau như bạn thiết, dù chênh nhau cả trên chục tuổi hơn, nhưng hình như Vũ thích gần con bé, có lẽ vì sự trẻ thơ, và nét tươi sáng của con bé đã khiến tâm hồn anh thư dãn sau những ngày dài làm việc trong bệnh viện. Mỗi ngày phải đối diện với những cái chết cận kề, những bệnh hoạn, đau ốm… khiến Vũ thấy như mình già trước tuổi vì nhiều trọng trách trong việc làm đè nặng. Vũ vẫn cố dành chút thì giờ sau bữa cơm chiều để kéo violon một vài bản. Những lúc được thả hồn mình theo sóng nhạïc là những lúc Vũ thấy lòng nhẹ nhõm, thanh thản. Ẩn sâu trong cái vỏ nghiêm nghị… khuôn thước của một sĩ quan quân y đó, Vũ có một tâm hồn rạt rào văn nghệ nên được con bé mến lắm. Kỳ nào có con bé lên ĐàLạt chơi, là Vũ coi như những ngày thần tiên nhất của anh, vì anh được đưa con bé đi chơi, được chìu con bé vòi vĩnh đủ chuyện. Rồi nghe con bé líu lo kể về lũ bạn xinh đẹp của con bé. Con bé còn lanh chanh đòi làm mai cho Vũ nữa… Mỗi lần nghe con bé nhắc vụ đó, là Vũ chỉ cười đánh trống lảng, nếu bị gặën hỏi quá, thì Vũ chỉ bảo: " Kiếm cho anh cô bé nào giống em là anh chịu liền!"

***********


Chị Bính kêu nhỏ mừng rỡ vì vừa nhìn thấy môi chàng mấâp máy. Luồng điện xanh hiện trên cái máy như TV gắn ở đầu giường cũng vừa thay đổi. Mọi người cùng nhốn nháo cả lên. Vũ đứng gần chàng nhất, nên ghé sát mặt xuống để cố lắng nghe xem chàng muốn nói gì… Một giây thoáng qua, rồi lại chìm vào tình trạng cũ… Mọi người thì thào hỏi:

- Có nghe được gì không? Có nghe thấy gì không?

Aùnh mắt Vũ lướt qua con bé, nhưng rồi anh nhẹ lắc đầu… nỗi thất vọng đổ ập xuống ngần ấy khuôn mặt trong phòng. Chị Bính thút thít khóc…

Bỗng cửa phòng xịch mở, bác sĩ Martin bước vào cùng y tá, cô ta mời mọïi người ra phòng lounge của bệnh viện, vì giờ thăm đã hết, bây giờ họ cần khám cho chàng… Khi người khách chót bước xa khỏi phòng, Vũ mới hỏi bác sĩ Martin:

- Giữa đồng nghiệp với nhau, tôi xin bs cho biết thật tình trạng của anh ấy ra sao? Vết thương không ghê gớm lắm, nhưng sao lại hôn mê như thế này?

Bác sĩ Martin trầâm ngâm:

- Đây là một trường hợp khá đặc biệt, hình như ẩn sâu trong tâm hồn bệnh nhân có điều gì khúc mắc, khiến người… không muốn tỉnh lại chăng? Chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu… thông thường nếu vết thuơng làm độc hay đau đớn… cũng không thể hôn mê quá mấy ngày như vậy.

Với kinh nghiệm trong lãnh vực của mình, Vũ cũng biết có những trường hợp ngoại lệ , đặc biệt như vậy. Nhưng lời của bs Martin đã khiến Vũ suy nghĩ không ít vì những gì anh mới được nghe từ miệng bệnh nhân. Vũ thở dài:

- Xin hãy cố gắng giúp bạn tôi.

**********


Khi ra đến phòng lounge, Vũ kín đáo ra dấu cho con bé theo anh qua phòng khác. Hai anh em đi dọc theo hành lang, rồi lên tầng trên của bệnh viện. Tại hành lang này, có một ghế dài kê sát cửa sổ kính lớn, cả khung trời bên ngoài tối đen, ngồi từ đây con bé có thể nhìn thấy xe cộ chạy bên dưới. Bây giờ đã hơn mười một giờ đêm, hình như trời sắp có bão, chỉ cần nghe tiếng gió rít lùa qua kẽ hở… chỉ cần nghe tiếng gió quật đùng đùng như phẫn nộ với ai đó, là biết giông gió bên ngoài ra sao. Gió làm những cành lá nghiêng ngả, đập vào nhau nghe đến đứt ruột như tâm trạng hai anh em bây giờ… Tiếng Vũ buồn bã: " Đêm nay lại mưa,… lại mưa…buồn quá!"

Khi hai anh em đã ngồi xuống cái ghế dài, anh nắm tay G, và nhìn thẳng vào khuôn mặt xanh xao mệt mỏi của co â bé:

- Em ngồi yên bình tĩnh nghe anh hỏi đây…

Con bé như linh cảm thấy có chuyện gì bất ổn, nên lo lắm, mắt nhìn Vũ không chớp. Bàn tay Vũ vẫn nắm chặt tay cô em nhỏ, Vũ cảm được cái run nhẹ của bàn tay nhỏ ấm đó, Vũ như không muốn buông… Anh nhìn con bé không chớp, khiến con bé càng rối hơn:

- Chuyện gì vậy anh? Nói ngay đi, G sợ quá, Chàng có làm sao không anh? Nói đi…nói đi…

Vũ thở dài, trâm ngâm một tý rồi buồn bã:

- Anh có nghe anh chị Bính nói về những cái đuôi theo em…nhưng người này là người có họ xa với chị Bính, lại là con một trong gia đình khá giả, có tiếng của Sàigòn,…

Anh ngừng lại, nhìn con bé dò hỏi, con bé không nói gì. Anh tiếp:

- Anh cũng rất có cảm tình với nhân vật này, dù anh chỉ mới biết có hai tuần, nhưng anh tin là anh nhận xét đúng. Anh thấy là người đôn hậu, thông minh, học giỏi, lại khiêm nhường, có tài nữa… em hiểu anh muốn khuyên em điều gì chứ?

Rồi anh tiếp:

- Em có biết rằng… sự sống còn của anh ấy, cần rất nhiều vào sự trợ giúp tinh thần của em. Anh ấy có muốn quay lại trần thế hay không cũng còn tùy nơi em đó…

Con bé nghẹn ngào…không biết nói gì, ….nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau lăn trên đôi má phớt hồng …

Vũ xót xa:

- Em có biết hồi nãy anh ấy nói gì không? Anh phải ghé thật sát mới nghe rõ. Rồi anh đã phải nói dối mọi người là không nghe thấy gì cả, bởi không muốn ai biết, không muốn một ai kết tội em, nếu anh ấy… vĩnh viễn không ra khỏi cơn coma này.

Con bé nấc nhỏ:

- Trời ơi là trời! Anh ơi! Sao anh lại tội tình đến thế này!

Vũ ôm vai con bé, anh thì thầm: "Bé biết anh ấy nói gì không em?: "…Anh yêu G, đừng xa anh, .. anh yêu em.."

Trong vòng tay của Vũ, anh thấy đôi vai G rung mạnh, và nước mắt đã thấm ướt ngực áo anh. Vũ đau xót, thì thầm trong tim: "… Em ơi , em có biết… có người …cũng ước ao được thốt lời như thế, nhưng …, phải chi mình… "

Trời như nổi cơn thịnh nộ. Sấm chớp xé màn đêm tối đen. Mưa xối xả như thác lũ. Nước mưa tạt mạnh vào khung cửa kính rào rào như những ngọn roi quất liên hồi trên thân tội phạm… Trời đã khóc, như nước mắt của G và… của cả… Vũ!

Huơng Kiều Loan
Oct 08,01
(Serie: Em Như Nụ Hồng của hai tác giả: NDG&HKL)
Bài link: Mê Cung Lạc Bước, Thiên Đường Si Em của NDG