| Chín Rồng Cửa Biển Đợi Mong
Hậu, Tiền hai nhánh giòng sông
Tuôn ra ngoài cửa biển Đông Chín Rồng
Phù sa màu mỡ ruộng đồng
Nuôi em hột lúa mặn nồng tình quê
Cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê
Anh đi dứt áo chẳng về với em
Một thân em phải bon chen
Bao nhiêu năm tháng đêm đen nặng lòng
Vì ai lặng lẽ cô phòng
Vì ai em phải xa chồng nuôi con
Nếu là vì chuyện nước non
Thì xin đành chịu sắt son đợi chờ
Đợi anh đợi đến bao giờ?
Như con nước cạn lặng lờ mùa Đông
Chín Rồng cửa biển mênh mông
Hoài công mong ngóng người không trở về!
Trầâm Ôm Biển Mặn
Tan theo ngọn sóng đầu đời
Ngàn con sóng tiếp đổi dời tình xưa
Mùa mưa tiếp nối mùa mưa
Xóa trôi cát biển dấu chưa phủ mòn
Tình ta dẫu mất hay còn
Dã tràng biển vẫn se hòn tương tư
Mượn hồn ốc vỏ ẩn cư
Trầm ôm biển mặn, nghìn thu lặng lờ
Vương Trần Thái Đào
|