| Ngỡ
Ngỡ thời gian đổi thay trăng yếu đuối
Mảnh hạ huyền gầy guộc dưới hiên xưa
Dẫu hư hao, nương thân miền đêm tối
Cũng trào dâng con nước cuốn xô bờ
Ngỡ hài Thu in dấu vàng ly biệt
Nhịp lá tuôn khỏa lấp điệu cầu kinh
Chợt heo may cuốn ta vào mắt biếc
Sợi mi cong phù chú ếm trận tình
Ngỡ dòng sông cũng đôi lần yên nghỉ
Khi bến bờ tay xoải nối hồn quê
Rong rêu ta sao chẳng ngừng van vỉ
Góp âm quen khơi mộng ước ngày về
Ngỡ ngàn năm biển không ngừng xô đẩy
Bỗng im lìm … nơi ấy núi rừng đau
Tựa đời ta, cánh chim trời khô gãy
Ngóng cố hương, sầu nuốt trắng bạc đầu
Tvũ (11/01/01)
|