Đêm Cô Đơn


Em thả mất ngôi sao ước vọng
Biếc xanh bay vào giữa mắt trời
Đêm cuối Thu, gió mùa lồng lộng
Đoản khúc buồn ru tháng Mười trôi!

Em thả mất tình anh vô cớ
Chẳng hiểu sao mình lại bắt đầu
Xa nhau rồi để lòng biết nhớ
Quay trở về - không thể nào đâu!

Em hiểu sao con sóng bạc đầu
Biển rất rộng, nhưng tình chật vật
Bờ trải xa, bờ không còn đất
Cho một người hành khất tim anh!

Em thả bay vụt ánh sao xanh
Dưới chân cỏ thì thầm đang nhắc
Đêm cô đơn loài chim tha rác
Xây nỗi buồn trong ngách hồn em!

10/15/01



Ý Sầu


Em buồn như cỏ lá
Em sầu như sân ga
Khi tàu đi xa khuất
Chỉ còn giọt mưa sa!

Em sầu từ trong ý
Em buồn như quyên di
Bước chân Thu tàn tạ
Se sắt một đường đi!

Em sầu như sương khuya
Trên ngõ xưa người về
Bóng vầng trăng tiều tụy
Soi cốc rượu pha lê!

Em buồn như tiếng khóc
Trong nghĩa trang một chiều
Trên bóng người góa phụ
Con nắng đổ liêu xiêu!

Em sầu từ trong ý
Nghe buồn dâng lên mi
Cõi riêng hồn miên thụy
Ru ý sầu biệt ly!

10/21/01
Linh Lan