| Đêm Cô Đơn
Em thả mất ngôi sao ước vọng
Biếc xanh bay vào giữa mắt trời
Đêm cuối Thu, gió mùa lồng lộng
Đoản khúc buồn ru tháng Mười trôi!
Em thả mất tình anh vô cớ
Chẳng hiểu sao mình lại bắt đầu
Xa nhau rồi để lòng biết nhớ
Quay trở về - không thể nào đâu!
Em hiểu sao con sóng bạc đầu
Biển rất rộng, nhưng tình chật vật
Bờ trải xa, bờ không còn đất
Cho một người hành khất tim anh!
Em thả bay vụt ánh sao xanh
Dưới chân cỏ thì thầm đang nhắc
Đêm cô đơn loài chim tha rác
Xây nỗi buồn trong ngách hồn em!
10/15/01
|