| Đêm - Con Thiêu Thân - Tôi
Khối lửa đỏ, thiêu dòng mây tản mạn
Trái tim cuối mùa.
Gió nổi.
Rụng.
Tan.
Tháng năm qua, mòn mỏi chim lạc đàn
Đêm quạnh quẽ gọi bóng mình.
Khánh kiệt.
Trăng chênh chếch ướp hương đêm rũ rượi
Gục đầu buồn - tượng Thánh gọi tiền thân
Người vào tranh.
Thăm thẳm.
Đã bao lần,
Con thiêu thân vẫn vùi trong ảo tưởng.
Biền biệt biến - hút - giữa giòng ánh sáng
Lòa
Cháy lên
Tắt ngúm
Lãng đãng mưa
Xuyên qua tim.
Dội ngược.
Mặc.
Cứ bừa
BÙM!
Sáng lóa
Nổ tung
Kìa ký ức
Lơ lơ
Lửng lửng
Cửa mở
Bước qua
Muôn màu sắc chỉ còn một màu trắng.
Thấy em xõa tóc. Đôi mắt soi thành nắng.
Nhè nhẹ rơi từng mảnh tháng năm - đời.
Lực ma sát tướt thịt da trần thế
Lội ngược giòng - Tìm kiếm cõi bình yên
Nơi em ngụ không phải ở thiên tiên
Khi tìm thấy trong tim, em đang hát.
Ai làm trắng đêm, ôi những đêm trắng.
Con nhện gầy giăng mạng hứng chiêm bao
Da thịt buồn, trổ nhánh khổ - xanh xao
Bóng vục vặc nuốt hình người úp mặt
Tinh cầu lạnh - Trăng - tàn hơi - Đêm vã.
Mơn trớn buồn.
Kích thích tái tê
Mê!
Khép mắt -
Em.
Mở rộng cõi đi về
Lại thoát xác. Con thiêu thân lao vào lửa
Hoàng Vi Kha
|
Đêm - Biển - Và Cơn Mơ Lập Dị
Oâm nỗi nhớ. Đêm về. Trăng ảo tưởng.
Rãi cung buồn trên triền sóng. Mênh mông.
Hồn chùn xuống. Tan ra. Giữa khoảng không,
Lả tả rớt những mộng mơ lập dị
Em tẻ sóng giữa ngàn lân tinh sáng,
Trở về đây, da thịt ngát tình yêu
Tóc đan sao, trãi gió, những cưng chìu
Và vũ trụ rùn mình ngưng vận chuyển.
Ta đã chết giữa cuồng si hoang tưởng
Mang hồn đêm khô khốc trổ ngàn gai
Tướt thịt da đã mòn mõi những ban mai
Rỉ rả rõ từng cung từ dị ứng.
Em lặng thắp ngọn đèn, soi nguyên thủy
Những khối buồn nặng cánh mỏng tiền thân
Ta tan ra hóa kiếp hạt vi trần
Vương kẽ tóc đã kết thành duyên nợ
Biển xây xát phiến đá già kiệt quệ
Tàn cuộc người, thôi, buông xụi hai tay
Gánh thơ ngây dĩ vãng quảy trên vai
Chào ly biệt, chỉ còn đây sỏi đá
Thời gian cứ bào mòn thêm mẫn cảm
Ngọn phủ phàng, một chấp nhận: mình thua
Đêm không sao. Trái tim rụng cuối mùa
Đối diện em, cách nhau là giòng sống.
Trăng lìa bóng. Ta tách dần quỹ đạo
Em. Ngàn xa. Mịt mù điểm tương giao
Vũ trụ xoay. Ma sát với thương đau,
Ghì lên chữ, đời xếp thành định lý
Oâm nỗi nhớ, phía trước là biển rộng
Sợi tương tư không xây nổi nhịp cầu
Tim ta là hoang đảo giữa bể dâu
Em hãy gắng chống chèo về. Sau cuối
Hoàng Vi Kha
|
Em - Thiên Đàng - Đêm
Đêm.
Em vẽ thiên đàng trên cung phím.
Lọn tóc thơm rũ gọi bướm bay về
Cõi dịu dàng trong đáy mắt pha lê,
Run nhịp thở của ngàn sao, lóng lánh.
Ta tựa dưới gốc mơ, thanh thản nghỉ
Bỗng thấy đời bình dị một màu xanh.
Em điểm tô vài nốt nhạc hiền lành
Tháp đôi cánh chim câu về vui múa
Đêm.
Em dựng thiên đàng trên da thịt,
Những đường cong thon thả nối tiếp nhau.
Là trinh nguyên của sáng tạo nhiệm màu
Đã chọn để biểu trưng cho sắc đẹp.
Ta nhặt chiếc lá mơ bên bờ suối nhỏ
Ngẩn ngơ trong nỗi giác ngộ tình cờ
Khẽ ướm môi trên dịu êm lá cỏ
Ngỡ ngàng nghe niềm rung cảm dại khờ
Đêm.
Ta chìm trong hương em, huyễn hoặc
Thịt da ôi, nồng thắm những môi hôn
Em tiếp hơi. Ta uống lấy. Ngập hồn.
Trên đỉnh gió nở ra vầng trăng sáng.
Ngón huyền thoại em dựng trời cổ tích
Ta trôi theo mềm mại những đường cong.
Trong hân hoan bươm bướm xoả cánh hồng.
Hạnh phúc đón cơn mưa vàng tình ái
Đêm.
Dịu tắt. Em xoay về vĩnh cữu
Vọng âm trầm tiếng sóng vỗ thời gian.
Còn trên tay xác bướm.
Thiên đường tan.
Gió thoảng nhẹ mùi hoa mơ bay,
Khuất.
Hoàng Vi Kha
|