Lục Bát Hoa Thi


1.
người buồn, người biết làm thơ
ta buồn, chỉ biết ngồi sờ chân tay

mười ngón tay đẹp thế này
người làm thơ bảo là giây tơ vàng
cánh chân dài óng dịu dàng
người làm thơ ví như giàn bích hoa

ta buồn, ngồi ngắm chính ta
từng vuông da thịt hóa ra thơ người
cội buồn chợt nhú nhành vui
cảm ơn đời tạo những người làm thơ

2.
sáng nay dậy sớm gội đầu
ươm vào chân tóc những câu thơ tình

yêu người, trước nhất yêu mình
em thơm trời đất thình lình thơm theo
gió thong dong vạn đỉnh đèo
gặp hương em cũng vòng vèo bay quanh

coi kìa, những ngọn mây xanh
cũng đang chụm lại đơm thành ca dao
em không là một vì sao
em là một quả chín đào thế gian

nước chao ngọn tóc rộn ràng
mở ngàn cánh cửa mơ màng trong em

 

3.
tôi thong thả bước chân dài
gót thơ dắt những mắt nai theo cùng
bảng đường, trụ điện...nối lưng
níu theo tà váy điệu xưng tụng hồng

tôi đi thân thể bềnh bồng
bốn bên nắng lụa phập phồng trổ hoa
bất ngờ tôi chợt nhớ ra
tôi, hoa thi của đám ma đa tình

tôi không còn của chính mình
tôi là mỗi một kẻ rập rình mong
câu thơ đâu dễ phải lòng
trừ khi tôi cũng a tòng phát hương

tôi đi, sáng phố sáng phường

Hoa Thi