Thu Muộn


Mùa Thu người đã đến
Tình ơi tựa lá say
Cánh chim chiều lưu lạc
Tha tình về chân mây

Aâm thanh người còn vọng
Ru gió chiều đong đưa
Mặt trời tìm giấc ngủ
Hoàng hôn trong dáng xưa

Người đi sầu ở lại
Bàng hoàng tôi lá khô
Trong tình Thu lỡ muộn
Uùp mặt vào trong mơ

Núi sầu đêm huyễn mộng
Ngồi im soi bóng mình
Giữa nguyệt hồ tĩnh lặng
Chân dung người lung linh

Tôi nhìn tôi ái ngại
Gân lá màu xanh xao
Khơi đèn soi trí tưởng
Bật sáng những vì sao

Nỗi nhớ về ngủ trọ
Giữa hồn tôi phiêu du
Đã quên hay còn nhớ?
Một lời thôi tạ từ




Dáng Thu Sầu


Thoảng gió heo may lướt thướt về
Nắng chiều loang loáng cuối bờ đê
Oâi mùa Thu nhớ! Mùa Thu nhớ!
Ngập lá vàng bay, ngập lối về

Có phải em là gió thảo nguyên?
Cho rừng xưa tỉnh mộng trường miên
Lá phong đã nhạt hoen màu áo
Dĩ vãng hờn nghiêng mái tóc huyền

Bãng lãng Thu bay động lá vàng
Tiễn người tình … lỡ bước sang ngang
Nghe trong xác lá màu se thắt
Hồn đã lìa cây … lá phũ phàng!

Dáng Thu sầu đọng bờ môi lạnh
Trống trải rừng xưa lá võ vàng
Lá vàng đâu, quên lời chia biệt?
Bỡ ngỡ chiều im … bóng lỡ làng

Dư âm còn mãi Thu làm dáng
Bẽn lẽn ngày xưa gió nội thành
Aùo vàng nay đã thay màu lá
Chợt nhớ nhung hoài mắt thu xanh!

Hải Đà