BOSTON, NGÀY TRỞ
LẠI
* với bằng hữu văn nghệ Boston
Vẫn sân bay xóm giềng là
biển
bến bờ sóng dạt nỗi buồn khô
những chiếc ca nô nằm nguyên dáng kiến
từ độ cao chừng mực thổi nồm
ngọn gió phương Đông mát rượi
khiến xui tình tự tìm về
không nói năng chi
mà hồn ngập ngữ.
Vẫn con phố hắt ánh điện
vàng
phía vỉa hè chật hẹp người qua
vẳng nghe tiếng chào
chẳng nhận ra người quen cũ
sao rưng rưng mấy giọt Sàigòn
có lẻ nào con đường Lê Lợi mọc giữa Boston(?)
Vẫn đám bạn bè người Nam
kẻ Bắc
bỏ quê lâu ngày
chưa hề chộ lại cố hương
mà hồn quê lai láng
ngập tràn nhau thổ âm
giọng ba miền xáp lại
pháo ngày Xuân hờn ghen âm sắc.
Vẫn cốc rượu tràn vỏ bia
lăn lóc
tỉnh say cười khóc, can chi
uống là uống thứ đời không có
thứ đời không thừa
nên hiếm gặp, đôi khi
từng vẫn từng chơi rong bốn biển
trời còn chừa cho chỗ dung thân
lâu lâu gặp bạn
hề chi chuyện tổn thương lá gan lá phổi
chỉ sợ con tim lỗi nhịp, vong tình(!)
Tất cả vẫn là Boston ngày
cũ
chỉ riêng em đò dọc khốn tìm(!)
ĐỨC PHỔ
ba mươi tháng tám, hai không không
một.