Hàng Cây Bên Đường

Cao Xuân Lý

 

Thằng Toàn đang ngồi ở góc hiên chơi với con Thúy thì bố nó về. Thấy vậy con Thúy đứng lên nói với nó:

-Thôi tao về chẳng mẹ tao mắng, ngày mai chơi tiếp!

Nhiều lần như vậy, hễ chơi mà gặp người lớn như bố thằng Toàn chẳng hạn là con Thúy bỏ dở cuộc chơi để về nhà nó. Thằng Toàn không hiểu tại sao con Thúy lại sợ người lớn đến như vậy. Bố nó khi gặp con Thúy cũng đâu có nạt nộ gì mà con Thúy lại sợ không dám chơi nữa. Nhiều lần thằng Toàn định hỏi con Thúy là tại sao nó lại làm như vậy, nhưng lần nào nó cũng quên, còn con Thúy thì chỉ nói là nó phải về kẻo mẹ nó mắng, thế thôi!

Con Thúy đi rồi thằng Toàn cũng trở về nhà. Bố nó nhìn thấy nó ông cũng không hỏi gì. Ông mệt! Ngày nào khi đi làm về ông cũng kêu mệt, vì hình như ở trong hãng ông phải làm công việc nặng nhọc, nên về đến nhà ít khi nào ông nói chuyện với nó. Thường thì ông chui vào phòng tắm, tắm rửa qua loa rồi ngồi vào bàn, ăn một mình vì dì nó đã ăn rồi!

Thấy ông không nói gì Toàn lại lảng ra chỗ khác, thường thì ra phía sau nhà nơi có khu vườn trồng đủ mọi loại cây, nó không biết là những cây gì, vì phần đông những cây ở vườn sau chưa cây nào có quả, trừ cây chanh, nhưng chanh thì nó không thích vì chua quá!

Đi loanh quanh trong khu vườn mãi cũng chán, nó ngồi xuống bực thềm phía sau nhìn những ngọn cây ở nhà hàng xóm, thường thường chim bay về những cây đó đậu khi trời sắp tối. Giá như ở Việt nam thế nào nó cũng lấy ná bắn lên đàn chim và nó chắc thế nào cũng trúng vì chim nhiều quá. Nhưng ở đây thì không được, bố nó cấm không cho chơi ná và cũng không cho bắn chim, nghe nói bắn chim là cảnh sát bắt!

Thằng Toàn nhìn mãi lên ngọn cây có tiếng chim mà không biết chim nằm ở chỗ nào, vì lá cây rậm rạp, và nhất là bây giờ trời đã hơi tối. Ngoài tiếng chim nó còn nghe được tiếng ve sầu và cả tiếng dế. Nhiều khi những tiếng đó trộn lẫn vào nhau nó không phân biệt được gì nữa, nhất là không biết tiếng kêu phát ra ở chỗ nào.

Bầu trời phía trên cao tím dần, bây giờ nó chỉ thấy bóng đen của hàng cây in lên nền trời đã sậm màu, vài ngôi sao lấp lánh ở trên cao. Một làn gió thổi đến làm bóng cây lay động trên nền trời.

Nhìn mãi cảnh sau vườn cũng chán mắt, nó muốn trở vào nhà nhưng lại ngại gặp dì nó. Toàn gọi bằng dì vì bà là vợ lẽ của bố nó. Ông gặp bà từ ngày còn ở bên đảo, rồi hai người sang đây sống với nhau.

Thằng Toàn chợt nghĩ đến mẹ, nước mắt tự nhiên chảy ra. Bây giờ ở xóm Chùa chắc là mẹ nó buồn lắm. Khi đi vượt biên, bố nó hứa hẹn với mẹ nó khi sang đến nơi sẽ gửi tiền về ngay cho mẹ nó tiêu rồi bảo lãnh cho bà sang sau. Vậy mà bây giờ ông lại cặp kè với bà khác không nhắc gì đến mẹ nó nữa!

Một hai lần nó có nhắc về việc gửi quà và bảo lãnh cho mẹ nó, những lúc như thế ông chỉ trợn mắt nhìn nó mà không nói gì. Thằng Toàn buồn qúa mà chẳng biết nói sao. Nó biết bố nó đã mê bà này rồi và còn sợ bà ấy nữa. Nó mong chóng lớn để đi làm rồi gửi tiền giúp mẹ mà sao thấy chậm quá, chậm đến nỗi nó có cảm tưởng nó không cao hơn được tí nào, vì lần nào đứng dựa vào tường để đo cũng thấy cái đầu vừa chấm cửa sổ. Có lần nó nhới lên cũng chỉ cao hơn được chút nữa là hết. Cứ như thế này thì đến bao giờ nó mới đi làm được!

Thằng Toàn nhớ ngày mới đến đảo ở Mã Lai, hai bố con nó được chia cho khoảng trống trong ngôi nhà, kế chỗ của bà Tâm, dì nó bây giờ. Lúc đầu bố nó viết thư cho mẹ nó đều đều, ít nhất một tháng ông viết một lá thư, và mẹ nó cũng chăm viết thư cho bố con nó lắm. Trong thư bà dặn bố nó đủ điều, bà còn nói là nhớ bố con nó nữa! Nhưng từ khi quen biết bà Tâm, rồi hai người rủ nhau đi chơi, thường là ra ngoài bãi biển hóng mát, có khi đến khuya mới về. Và cũng từ đấy bố nó ít viết thư về nhà ở Việt Nam, rồi việc nhận thư của mẹ nó cũng thưa dần, sau đó ngưng hẳn. Có lần bố nó nói mẹ nó ở Việt Nam đã đi lấy chồng khác, nhưng chắc là không đúng. Nó không tin là mẹ nó lại làm như vậy. Nhiều lúc nhớ mẹ, nó muốn viết một lá thư cho bà nhưng không biết viết như thế nào, nó cũng không biết viết địa chỉ làm sao cho đúng, vì hình như đường xá ở Sài Gòn đã đổi tên hết, ngay cả tên phường nó ở hồi xưa hình như cũng thay đổi nữa. Thằng Toàn lại không có cả tiền để mua tem, thành ra dự định viết thư cho mẹ, nó không bao giờ làm được.

Ở trong phòng của dì nó, thằng Toàn nghe được tiếng động từ cái ti vi phát ra, nó đoán là bà đang coi mấy cuốn phim tập Hồng Kông thuê ở ngoài tiệm. Nó cũng thích coi phim tập vì phim nói tiếng Việt nên nó hiểu được chứ không như những phim nói tiếng Anh, ngồi coi mỏi mắt mà chẳng hiểu gì. Bố con nó mới sang Úc được mấy tháng, lại mới đi học, nên chỉ nói được mấy câu do cô giáo dạy. Còn phim trên ti vi người ta nói chuyện trên trời dưới đất nghe điếc con ráy luôn! Hơn nữa, nó cũng ít được coi ti vi vì nhà chỉ có một cái, lúc đầu còn đặt ngoài phòng khách, nhưng rồi dì nó kêu ngồi lâu mỏi lưng, nên bố nó đem ti vi vào trong phòng ngủ để bà ấy vừa nằm vừa coi.

Cũng từ khi cái ti vi được chuyển vào phòng ngủ, hầu như nó hết được coi luôn. Dì thường nói, nó không nên coi vì là phim người lớn. Hơn nữa, nó phải để thì giờ học bài. Nhưng chắc là không phải như vậy, vì khi không được coi ti vi, nó bỏ đi lang thang ở ngoài đường hay chơi với con Thúy, bà cũng đâu có nói gì.

Dù không muốn gặp dì nó, cuối cùng thằng Toàn cũng phải vào nhà vì bên ngoài đã tối hẳn. Khi đi ngang phòng khách, nó thấy bố nó đang ngồi ở cái bàn trong bếp ăn cơm. Còn dì nó thì vẫn nằm trong phòng coi phim tập như nó đoán khi còn ở ngoài vườn. Bà mê phim tập hơn tất cả mọi thứ! Thường thường mỗi khi đi thuê phim, bà thuê cả một chồng, chắc đến mười cuốn, nhiều như vậy mà bà coi một mạch hết luôn. Có khi bà coi từ sáng ngày hôm trước đến sáng ngày hôm sau mới đi ngủ. Những hôm như vậy thường vào cuối tuần, vì nếu là ngày thường thì bố nó phải đi ngủ sớm để sáng hôm sau còn đi làm, nên bà không dám thức đêm để coi. Dù sao thì bà cũng còn nể bố nó chuyện đó. Thật ra, nếu không để cho bố nó ngủ thì ông đâu đủ sức để đi làm lấy tiền cho bà thuê phim!

Có lần bố nó cự, bà la toáng lên, hai người nói qua nói lại một hồi rồi bố nó im re luôn. Rồi từ đấy chẳng những bố nó không còn cự bà ấy nữa mà còn mê phim tập mới chết chứ, nên cũng có khi hai ông bà thức suốt đêm coi luôn! Những lúc như thế thằng Toàn muốn làm gì cũng được, vì cả hai ông bà cùng ở trong phòng ngủ suốt ngày. Kể ra như thế cũng sướng. Nhưng được cái này mất cái khác. Cơm nước bà không nấu nên cả nhà ăn mì gói hoặc bánh mì. Có khi bà nấu nước sôi làm mì gói cho hai bố con nó, cũng có khi bố nó làm. Gần đây thì tự nó nấu lấy mì gói để ăn. Nếu nó không muốn ăn mì gói thì nó cũng có thể ăn bánh mì. Thứ này cũng dễ làm, chỉ việc nướng bánh mì lên rồi trét chút bơ là xong. Nhưng dù ăn gì nó cũng không thấy ngon bằng ăn cơm. Giá có mẹ nó ở đây thì bà nấu cơm hằng ngày chứ không ăn mì gói như thế này đâu! Thằng Toàn thấy bố nó đang ăn bỗng ngước lên nhìn nó, rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Ông thường nhìn như thế mà không nói gì, nên nó bỏ vào phòng ngủ luôn. Phòng ngủ của thằng Toàn chỉ bằng nửa phòng ngủ của bố nó nhưng nó vẫn thấy rộng vì chỉ có cái giường ngủ và một cái bàn con cho nó ngồi học là hết. Lúc mới bắt đầu ngủ riêng, nó sợ ma nên trùm chăn kín mít từ chân đến đầu, nhưng rồi nó không chịu nổi vì mùa hè ở đây nóng quá. Hơn nữa, từ ngày dì nó mê phim tập nó ít sợ ma hơn vì lúc nào cũng nghe được tiếng động từ phòng bên ấy vọng sang. Nó cứ nghe người lớn nói là phải yên tĩnh mới ngủ được. Còn nó thấy ngược lại, phải ồn ào mới dễ ngủ, nhưng cũng vừa vừa thôi, còn ồn quá như những ngày ở đảo thì cũng khó ngủ thật, nhất là khi dân tị nạn đến đảo nhiều, một nhà nhỏ có khi chứa đến mấy chục người, có khi hàng trăm, lúc nào cũng ồn ào không về chuyện này cũng về chuyện khác. Có khi còn cãi nhau, đánh nhau nữa!

Nó tưởng chỉ trẻ con mới đánh nhau, cãi nhau về những chuyện lặt vặt. Ai ngờ người lớn cũng vậy thôi, có khi còn có vẻ tệ hơn nữa!

Khi thằng Toàn leo lên giường nằm, thì hình như bên phòng của bố nó cũng tắt ti vi, vì nó không nghe tiếng nói của những người ở trong phim nữa. Nó hơi ngạc nhiên vì những đêm cuối tuần như đêm nay ít khi nào bố và dì nó đi ngủ sớm. Một lúc sau thì nó nghe tiếng thì thầm của hai ông bà. Nó lắng nghe nhưng không hiểu gì vì hai người nói nhỏ quá. Thằng Toàn chợt nghĩ đến con Thúy. Mai mốt lớn lên nó sẽ lấy con Thúy làm vợ, sẽ thương yêu con Thúy chứ không bỏ vợ như bố nó đâu. Nhưng con Thúy phải hiền như mẹ nó kia, chứ nếu dữ dằn như dì nó thì nó nghỉ chơi luôn.

Thằng Toàn không hiểu sao bố nó lại đi mê bà Tâm, vì theo ý nó mẹ nó đẹp hơn bà ấy rất nhiều, mặc dầu bà ấy trẻ hơn. Hồi còn ở đảo khi bố nó mới quen bà, Thằng Toàn nghe nói là bà cũng đã có chồng nhưng không hiểu sao bà chỉ vượt biên có một mình, cũng có người nói bà ấy tằng tịu với một gã hàng xóm nào đó nên hai vợ chồng bỏ nhau. Sau đó lại bị vợ tên hàng xóm đánh cho một trận nên thân, nên cuối cùng bà phải vượt biên một mình. Chẳng biết bố nó có biết những chuyện như thế không mà lại táp phải bà này. Thứ người như vậy mà ông cũng đâm đầu vào!

Mặc dầu những tiếng động ở bên phòng của bố nó đã ngưng từ lâu nhưng thằng Toàn vẫn chưa ngủ được, nó lăn qua lăn lại hoài. Ít có đêm nào nó khó ngủ như đêm nay. Có lẽ tại vì trời nóng quá! Nó nghe người ta nói, hôm nay là ngày nóng nhất trong 7 năm qua, mà có lẽ như thế thật, vì nó còn thấy nóng hơn cả những ngày ở Sài Gòn. Bố nó có hứa sẽ mua cho nó một cái quạt máy mà vẫn chưa thấy ông mua. Chắc là ông bận lu bu nhiều chuyện quá nên quên mất. Phiền một nỗi là chỉ khi nào nóng nó mới nhớ đến quạt máy, còn không, nó cũng quên luôn!

Tuy trời nóng, nằm một lúc sau nó cũng ngủ được. Khi tỉnh dậy thì bên ngoài trời đã sáng hẳn. Nhìn qua khung cửa nó biết là mặt trời đã mọc, vì ánh nắng đã nhuộm vàng mấy đỉnh ngọn cây cao nhất ở vườn nhà hàng xóm. Bên phòng ngủ của bố nó vẫn chưa nghe thấy tiếng động, chắc ông bà còn ngủ. Toàn hơi ngạc nhiên vì mọi ngày bố nó dậy sớm lắm để đi làm, nhưng chợt nhớ ra ngay hôm nay là thứ bảy, ông được nghỉ, và cả nó nữa cũng không phải đi học.

Nghĩ đến đi học, Toàn lại nhớ đến mấy thằng bạn người Úc của nó. Tụi nó thường rủ thằng Toàn chơi chung, nhưng chơi với tụi nó không thích bằng chơi với con Thúy, nhất là trong lớp học chỉ có nó và con Thúy là người Việt. Nghĩ đến con Thúy, thằng Toàn muốn trở dậy rồi chạy đến nhà con Thúy chơi nhưng lại không dám, vì những ngày như hôm nay, nếu nó dậy sớm thì rất dễ bị bố nó mắng vì làm ông mất ngủ. Hơn nữa, mặc dầu trời đã sáng lắm cũng vẫn còn sớm quá nếu nó sang chơi nhà con Thúy vào giờ này.

Toàn nằm thêm một lúc nữa cho đến khi nghe tiếng nói chuyện nó mới trở dậy. Khi ra đến bên ngoài thì thấy bố và dì đang ngồi uống cà phê. Trong hai cái tô để trước mặt hai người chỉ còn chút nước ở dưới đáy, và mấy sợi mì gói còn sót lại. Nó không hiểu sao dì nó hay làm món mì gói đến thế. Hình như ngày nào cũng ăn mì gói, nhất là những ngày bà coi phim. Thứ đó lúc đầu ăn thì ngon thật, nhưng ăn lâu ngày chán ngắt! Nó nhớ lần đầu tiên được ăn mì gói nó có cảm tưởng sẽ ăn hoài không biết ngán. Ấy vậy mà bây giớ nó chán mì gói hơn bất cứ thứ gì. Chán thì chán cũng phải ăn vì đâu còn thứ gì nữa! Bánh mì thì ngày nào đi học nó cũng phải mang theo ăn bữa trưa rồi, chẳng lẽ bây giờ lại ăn bánh mì nữa!

Nghĩ vậy, nó đành mở nước cho chảy vào bình rồi cắm điện. Bây giờ nó đã quen công việc này nên nó có thể làm mì lấy cho nó được. Toàn rất sợ khi phải nhờ dì nó làm giúp việc gì vì thế nào cũng bị mắng. Bố nó thì dễ hơn bà một chút nhưng chỉ khi nào ông rảnh rỗi thôi, còn lúc ông bận thì vẫn bị mắng như thường! Vì vậy, hễ làm lấy được là thằng Toàn lẳng lặng làm, không nhờ dì mà cũng không nhờ bố làm giúp. Thằng Toàn xé bao mì đổ vào cái tô, sau đó đổ nước sôi lên rồi đứng đợi cho mì chín tới, thỉnh thỏang lại liếc trộm vào phòng ăn, nơi hai ông bà đang ngồi. Nó nghe tiếng dì cằn nhằn bố nó gì đó nhưng vì đứng hơi xa nên nó nghe tiếng được tiếng mất. Còn bố nó chỉ ngồi lặng thinh không nói tiếng nào. Từ khi lấy bà Tâm hình như bố nó hiền lại, ông thường ngồi yên lặng mỗi khi bị bà cằn nhằn.

Thằng Toàn thường gọi lén dì nó là bà Tâm, nếu mà bố nó nhất là dì nghe được, thế nào nó cũng bị cốc vào đầu một cái. Bà bắt nó phải gọi là "mẹ", nhưng nó ngượng miệng quá nên thỉnh thoảng lại quên. Thậm chí, gọi bằng "dì" bà cũng không bằng lòng. Nó không hiểu tại sao bà không thích tiếng đó vì nghe người ta nói phải gọi như vậy mới đúng. Thằng Toàn biết điều này lúc còn ở trên đảo khi có nhiều người Việt ở với nhau. Còn ở đây nó chẳng quen ai, trừ gia đình con Thúy, nhưng con Thúy cũng mù tịt như nó nên không thể hỏi được, còn bố mẹ con Thúy thì ít nói chuyện với thằng Tòan lắm. Hai ông bà bận suốt ngày với hai cái máy may ở trong phòng, khi nó đến cũng ít khi nào gặp được. Ăn xong gói mì là nó ra khỏi nhà. Mới sáng sớm mà nắng đã thật gay gắt. Nghe nói đến hè bố nó cũng được ghỉ gần bốn tuần, còn nó thì được nghỉ lâu hơn nhiều!

Thằng Toàn bỗng nhớ đến những ngày nghỉ hè ở Việt Nam, những ngày ấy nó cùng đám bạn bè đi khắp Sài Gòn. Từ xóm Chùa nó đi bộ lên đến chợ Bến Thành rồi lại trở về, có khi xuống tận chợ An Đông. Bây giờ nó chỉ còn nhớ đường đi đến chợ Bến Thành thôi, còn chợ An Đông thì không nhớ nữa vì phải đi quanh co, băng hết đường này sang đường khác.

Thật ra, nếu bỏ một mình, nó không dám đi đâu hết vì sợ lạc đường, nhưng hồi đó có thằng Tăng "đầu bò", nó lớn hơn hết, lại không biết sợ ai, dẫn đường nên cả bọn đi theo. Thằng Tăng-đầu-bò còn có tài xoay xở nên có khi cả bọn còn được ăn thứ này, thứ khác...

Thằng Toàn đi dọc theo lề đường, hàng cây hai bên mới bị chặt cụt đầu trông vừa tội nghiệp vừa buồn cười. Cây nào cây ấy gần như trụi hết lá, giơ mấy cái cành bị cưa máy cắt ngang ở giữa như cánh tay người bị cụt. Nó không hiểu tại sao ở đây người ta lại làm như vậy. Hồi ở Việt Nam nó thấy hai bên đường cây nào cây ấy cao nghệu, cành lá xum xuê, xanh rì, rợp bóng mát, trông đẹp hơn nhiều. Có lần nó hỏi người ta thì nghe nói để cây khỏi chạm vào dây điện ở trên cao. Chắc là như vậy, chứ chẳng lẽ lại chặt khơi khơi, trông vừa xấu vừa mất công dọn dẹp.

Khi đến trước cửa nhà con Thúy, thằng Toàn giơ tay nhấn chuông, đứng ở bên ngoài nó cũng nghe được một đoạn nhạc ngắn do cái chuông phát ra. Nó rất thích loại chuông này, có lần nó đòi bố nó mua một cái chuông như nhà con Thúy, nhưng bố nó trừng mắt, nói:

-Nhà thuê thì có cái nào dùng cái đó, chuông với "trống" cái gì!?

Bố nó hay nói kiểu đó, nó chỉ xin mua chuông ông lại nói cả trống ở trong đó nữa, nhưng như thế là không được rồi!

Thằng Toàn vừa đứng đợi vừa nghĩ đến câu trả lời của bố. Mọi khi hễ nó nhấn chuông là thế nào con Thúy cũng chạy ra xem là ai đến nhà. Hình như bố mẹ con Thúy giao việc này cho nó, vì phần đông khách là người Úc mà bố mẹ con Thúy lại không biết nói tiếng Anh thành ra con Thúy là người tiếp mọi loại khách, chỉ khi nào có người cần gặp bố mẹ nó, nó mới gọi ra. Có lần con Thúy kể chuyện, bố mẹ nó nói, hễ có ai đến, cứ việc trả lời bố mẹ nó không có ở nhà! Nếu muốn nhắn gì thì nói với nó, nó sẽ cho bố mẹ nó biết sau. Con Thúy nói tiếng Anh "xịn" hơn thằng Toàn nhiều vì sang đây đã được ba, bốn năm rồi. Bố mẹ con Thúy lại chịu khó làm việc, ông bà suốt ngày ở trong phòng với hai cái máy may nên đã mua được nhà, nhưng cũng phải mượn nhà băng nhiều tiền lắm!

Đứng chờ một lúc không thấy con Thúy ló mặt ra, thằng Toàn lại nhấn chuông một lần nữa. Tiếng nhạc lại vang lên ở phía trong nhưng vẫn không có người nào ra mở cửa. Nó nhấn chuông thêm một lần nữa nhưng vẫn không thấy con Thúy đâu hết. Thằng Toàn ngạc nhiên không hiểu tại sao lại như vậy. Chẳng lẽ cả nhà con Thúy vẫn còn đang ngủ, mà ngủ gì vào giờ này nữa, gần chín giờ sáng rồi! Con Thúy thường nói là nhà nó dậy sớm lắm mà, còn con Thúy thì dậy muộn hơn một chút nhưng chỉ khoảng bảy giờ sáng là nó đã dậy rồi! Hay là cả nhà con Thúy đã đi đâu hết?

Thằng Toàn ngồi trước bậc thềm nhà con Thúy, ngay chỗ ánh nắng chiếu vào. Nó thấy người Úc hay cởi trần phơi nắng, nhất là ở ngoài bãi biển, có cô còn cởi hết chỉ trừ cái xi líp là chưa cởi, nằm tênh hênh trên bãi cát chỗ nhiều người qua lại. Hồi ở Việt Nam nó không bao giờ thấy đàn bà con gái làm như vậy, chỉ thấy vú của mấy bà vạch ra cho con bú mà cũng giấu kỹ lắm, chỉ để lòi ra mỗi cái đầu vú chứ đâu có như ở đây! Thằng Toàn đoán chừng chắc con Thúy khi lớn lên cũng giống như mấy cô cởi trần phơi nắng ngoài bãi biển, chứ hiện giờ ngực nó cũng tẹt lét như thằng Toàn chứ chẳng có gì. Nó biết rõ như vậy vì một lần đã thấy con Thúy cởi áo ra thay trước mặt nó. Ngồi ngoài nắng một lúc nó thấy người nóng bỏng, nên thụt lui vào bóng râm của mái hiên nhìn ra mấy khóm hoa trước nhà. Chắc bố con Thúy thích hoa nên trước cửa trồng thật nhiều loại, có thứ trông rất lạ nên nó chẳng biết gọi là gì. Có lần nó hỏi con Thúy, con bé cũng tịt lít luôn!

Chờ một lúc nữa không thấy con Thúy đâu, thằng Toàn đứng dậy định trở về nhà. Nhưng khi ra đến bên ngoài nó lại đổi ý, nên chạy ra phố ở gần đấy chơi. Nó sờ tay vào túi quần thấy đồng hai mươi xu vẫn còn nằm dưới đáy túi, nên rảo bước ra tiệm cho thuê phim video ở gần đấy định chơi "game". Nó rất thích chơi loại máy này nhưng chơi tốn tiền quá mà bố nó thì chẳng bao giờ cho tiền, nên chỉ khi nào nhặt được tiền mới chơi, mà việc nhặt được tiền rớt ở ngoài đường lại ít khi xẩy ra, thành thử có lần nó đã định lấy đồng hai mươi xu của bố nó vất ở góc bàn nhưng rồi lại không dám. Nghĩ đến chơi game, nó lại rảo bước đến tiệm cho thuê phim gần đó. Vừa đến góc đường thì con Thúy và bố nó về. Nhìn thấy cái xe của bố con Thúy là nó nhận ra ngay, cái xe màu đỏ lại bị móp ngay ở đầu, chỗ có cái đèn. Nghe nói cái xe bị móp ngay ngày đầu tiên bố con Thúy mới mua về. Không biết ông lái loạng quạng sao đó mà tông ngay vào tường nhà nó. Nhưng từ ngày đó ông lái cẩn thận hơn nên không bị móp thêm nữa.

Thằng Toàn thấy con Thúy, nó chạy ngược trở lại theo xe về nhà. Khi đến cổng thì xe cũng ngừng, con Thúy thò đầu ra nói với nó:

-Tao phải đi ngay bây giờ, mẹ tao bệnh phải chở vào nhà thương đêm hôm qua. Mày về đi, khi nào mẹ tao khỏi, tao sang.

Thằng Toàn thất vọng quay lại đường cũ để ra phố, nhưng bây giờ thì nó mất hứng rồi, không còn muốn chơi game nữa. Nhưng không ra đấy thì chẳng biết đi đâu nên nó tiếp tục đi, đến nơi thì mới biết rằng tiệm chưa mở cửa. Nó chợt nhớ ra mấy tiệm cho thuê phim thường mở cửa rất trễ. Đứng tần ngần một lúc không biết làm gì nó đành về nhà. Nếu có thằng bạn nào ở gần đây thì thế nào nó cũng đến chơi với thằng ấy, nhưng nó ít bạn quá mà thằng nào cũng xa lắc! Hơn nữa, nó chưa giỏi tiếng Anh nên chơi với tụi nó cũng chẳng thích thú gì! Thằng Toàn chợt nhớ đến mấy thằng bạn ở xóm Chùa của nó, khu xóm lao động nghèo nhưng lại có bãi đất trống cạnh trường học nên tụi nó tha hồ đem bóng ra đá với nhau. Nếu không chơi bóng thì cũng chạy vào trong xóm, tít tận phía trong, chỗ sát mé sông để câu lươn. Rồi còn nhiều trò chơi khác nữa, nó không bao giờ phải nghĩ để tìm trò chơi.

Trong xóm Chùa ngày xưa cũng có con Trâm ở cạnh nhà nó. Con Trâm nhiều khi năn nỉ nó cho con Trâm đi theo mà nó không chịu. Không phải là thằng Toàn ghét gì con Trâm, nhưng trò chơi của con trai khác con gái. Hơn nữa, có những chuyện nó không thể cho con Trâm biết được, nếu con Trâm biết, nó có thể kể cho người khác nghe là chết cả lũ! Thằng Toàn và hai thằng nữa, thằng Tư-què và thằng Bảy-lé, đã thề với nhau là không được kể cho ai biết, nên dù con Trâm có năn nỉ đến đâu nó cũng không thể cho con Trâm theo được, vì chắc chắn hai thằng kia sẽ không chịu.

Con đó cũng vô duyên, con gái mà cứ chạy theo con trai đòi chơi chung hoài! Nhưng bây giờ nghĩ đến con Trâm nó thấy tội nghiệp. Trong ba thằng chơi với nhau thằng Toàn cũng biết là mình hiền lành nhất. Còn hai thằng kia là quỷ sứ. Nhiều trò chơi hai thằng kia bày ra nó cũng không thích, nhưng rồi không dám nói gì, vì nếu có nói tụi nó cũng không nghe, còn bị chọc quê là cù lần.

Nghĩ lại chuyện đó thằng Toàn thấy hơi bực mình. Trong thời gian làm bạn với hai thằng Tư-què và Bảy-lé, nó thường bị hai thằng cấu kết với nhau để chơi gác nó! Giá có hai thằng đó ở đây thì thế nào hai thằng đó cũng phải chịu thua thằng Toàn, vì ít nhất nó còn biết đọc, biết viết, và bây giờ còn biết tiếng Anh. Còn hai thằng kia thì mù tịt vì tụi nó có học gì đâu, đọc chữ nào cũng phải đánh vần một lúc mới ra! Nghĩ đến đấy thằng Toàn cảm thấy hãnh diện với hai thằng bạn cũ, nhưng bây giờ tụi nó ở xa lắc, thành ra thằng Toàn có giỏi hơn tụi nó cũng không biết, nên điều nó hãnh diện cũng chỉ là hãnh diện thầm thôi. Có cũng như không!

*

Mấy hôm sau thằng Toàn nghe tin mẹ con Thúy chết trong nhà thương. Nghe bố nó nói, mẹ con Thúy làm nhiều quá nên kiệt lực chết. Bố nó còn nói mẹ con Thúy đạp máy may từ mờ sáng đến 12 giờ khuya mới đi ngủ. Sáng, trưa, chiều, tối, bữa nào cũng ăn uống qua loa rồi lại ngồi vào bàn máy may, cắm cúi đạp. Mà nghe nói thường thường bà cũng hay nấu mì gói cho đỡ tốn thì giờ. Có người còn nói, bà không dám uống nước, vì uống nhiều phải đi đái nhiều, đứng lên ngồi xuống nhiều lần cũng tốn thì giờ nữa!

Thằng Toàn chợt nghĩ đến dì nó, bà không làm việc như mẹ con Thúy, nhưng cũng rất bận rộn với mấy cái phim tập Hồng Kông. Có điều giống nhau giữa hai bà là bà nào cũng hay ăn mì gói! Dì nó cũng sợ nấu nướng tốn thì giờ, nên bữa trưa thế nào bà cũng nấu mì gói, hoặc ăn uống bây bạ gì đó cho qua bữa. Chỉ có bữa chiều thỉnh thoảng bà mới nấu cơm. Có lẽ tại bố nó đi làm vất vả nên phải ăn cơm mới được. Nếu không, dù hiền, thế nào ông cũng cự nự. Nghĩ đến mẹ nó nên thỉnh thoảng thằng Toàn mong bố và dì nó cãi nhau một trận rồi bỏ nhau luôn. Nhưng hình như điều ấy khó xẩy ra lắm. Khi nào tức lắm ông mới lẩm bẩm một lúc rồi đến khi bị dì nó nói lại là ông im re luôn! Dạo này thằng Toàn ít được gặp con Thúy, nó buồn vì mẹ nó chết nên không đi chơi nữa. Nhiều khi nó muốn đến nhà con Thúy nói câu gì đó cho nó đỡ buồn mà không dám. Hơn nữa, nói theo kiểu người lớn, chia buồn với nhau mỗi khi có người chết nó không quen, thành thử nó nhớ con Thúy mà không gặp được!

Ít lâu sau, nhà con Thúy treo bảng bán, nhưng không phải là bán theo kiểu thông thường mà là đấu giá gì đó. Nó không hiểu hai chữ đó là gì, nhưng nghe nói là thiếu nợ nhiều, không trả được thì thường phải bán theo kiểu đó. Khi đi ngang nhà con Thúy, nó ghé vào nhấn chuông nhiều lần, nhưng không ai ra mở cửa. Bố con con Thúy đã dọn ra khỏi ngôi nhà và đi ở đâu đó nó không biết. Thằng Toàn thấy giận con Thúy thật nhiều, đi mà không nói với nó một tiếng để nó biết lối mà tìm, nếu không tìm được bây giờ, khi lớn lên thế nào nó cũng tìm được.

Khi trở về nhìn hàng cây bị chặt cụt đầu trước mặt, nó thương con Thúy. Con Thúy cũng giống như hàng cây, bị chặt mất một phần cuộc đời. Tự nhiên nước mắt nó ứa ra.

Cao Xuân Lý