Thư Tình cho Kẻ Lạ

Bảo Trâm

 

Bây giờ là 5 giờ sáng. Giờ Thiên Thanh, nói theo Eric Rohmer. Xe lửa ngoài kia đã bắt đầu lăn bánh và từ trong chiếc radio nhỏ vọng ra, tiếng nấc của Jo Lemaire vừa kết thúc xong bài Serenade thời đại:

Tim tôi đập thổn thức
Mưa đập thành của sổ
Và bài Dạ Khúc này
Cho mình tôi ai ha
y

Vào đầu thu hôm nay,  tôi đi tìm anh giữa trời Paris. Một Paris lúc nào cũng mang một mùi hương Shalimar. Shalimar, tiếng Phạn có nghĩa là Ngôi Đền Tình Yêu, mùi nước hoa tôi yêu thích. Và cũng vào ngày thu chớm hôm nay, mùi nước hoa ấy bỗng nhiên không còn là một mùi hương nữa, nó đã thoát thân trở thành một sinh vật, có hơi thở, có sự sống và mình có thể với tay sờ nắm được.

 

Có gì lạ nơi anh ? Nơi đây, trời vẫn đẹp cho dù mới hôm qua mưa rơi tầm tã. Tôi muốn nói : mưa rơi từng sợi mùa đông. Con đường Paris ẩm ướt, trơ trọi, buồn thiu. Nhưng hôm nay trời đã khác. Không một dấu hiệu, không một chút hương mùa thu ve vuốt những chóp lá phong nghiêng nghiêng ngoài cửa. Hương bình minh thì nặng trĩu thi ca và trìu mến. Và giấc mơ của người dân ở đây vội vàng lắm, vội vàng gấp trăm lần những chuyến viễn du.

 

Bây giờ là 5 giờ sáng. Tôi vẫn tìm anh... đâu đó giữa 4 bức tường của căn phòng nhỏ… ngoài tôi và trong tôi. Không một chút ánh sáng. Cái màu của bóng tối vẫn còn đậm nét lắm, dẫu có bóng dáng tôi vừa chợt thức đi chăng. Hình như người hàng xóm tầng trên cũng vừa thức giấc. Tôi nghe tiếng động của bước chân ông ta ... rồi cũng uể oải ngồi dậy theo, vào bếp đun nước khuấy cà phê sáng. Người hàng xóm tầng dưới chắc chắn sẽ nghe bước chân của tôi đang nặng trĩu trên sàn gỗ và sẽ khó chịu, như bao ngày khác. Như một thói quen. Rồi như thế, cuộc đời tiếp tục. Thêm một ngày nữa. Một ngày như bao ngày khác. Và cứ như thế. Và như thế cuộc đời chúng ta.

 

Bây giờ đã 5 giờ sáng. Tôi tìm anh trong bức họa vừa kết thúc đêm qua.ï Tôi đặt tên nó: nhìn sâu hơn vào vùng quên lãng. Lậy trời anh thích nó. Nếu không, tôi sẽ lại sơn trắng lên bức vải một lần nữa và vẽ lại từ đầu. Anh có quyền khen, có quyền chê, nhưng tuyệt đối, đừng nói với tôi đó là Nghệ Thuật ! Danh từ Nghệ Thuật đối với tôi nó chẳng có nghĩa lý gì cao xa cả như người ta vẫn thường gán cho nó. Nó hiện diện ở mọi nơi, ngay trong từng cử chỉ, trong từng lời nói, trong những nụ cười hay những giọt nước mắt. Và, nhất thiết, trong Tình Yêu. Nó chính là cuộc sống của mình mà đôi khi chính mình không thấỵ Một cách đơn thuần, một cách cơ bản, thế thôi anh.

 

Bây giờ là 5 giờ sáng. Vào cái ngày đầu thu hôm nay, tôi bắt đầu đi tìm anh. Giữa nơi vô định.

Và về cái nơi vô định ấy, theo gió trời thu chớm, một nụ hôn du mục nhé anh.

 

Paris, tháng 9, 98
Bảo Trâm