Chiếc Lá Vàng Thu

Rừng xưa bảng lảng mù sương
Cánh chim di trú mười phương bỗng về
Đắm chìm mấy cõi nhiêu khê
Em đi giữa thảm đường thi tuyệt vời
Ngô đồng một chiếc lá rơi
Câu thơ cổ độ ngâm lời thu phong
Bâng khuâng lá thở men nồng
Quyện thơm hồn cũ bềnh bồng chơi vơi
Em về cúc ngẩn ngơ cười
Gót sen hoàng phái rực trời thanh thiên
Tôi ngồi chải chuốt khung mềm
Lắng nghe tuổi dại êm đềm trôi qua
Lá hoa khởi sắc phù sa
Gió rung thơm lựng nghiêng tà áo bay
Hương trời nhụy đất ngất ngây
Tôi không túy mộng mà say lá vàng
Mải mê mơ suối tóc nàng
Lãng quên chiếc lá nhẹ nhàng bay đi ....

Vương Ngọc Long

+ "Ngô đồng nhất diệp lạc
Thiên hạ cộng tri thu"
(Một chiếc lá ngô đồng rụng xuống
Thiên hạ đều biết mùa thu trở về)


Thu Dạ

Hàng phong lẩn khuất khói sa mù
Đọng lá vàng khô sóng sánh thu
Quạnh quẽ sương nằm im não nuột
Đìu hiu gió thở vắn buồn ru
Nguyệt cầm chuốt khúc trường cô lữ
Tiêu trúc gầy đưa bước lãng du
Áo lụa người thơm hồn bạch bích
Rừng thu trăn trở giấc trầm phù

Vương Ngọc Long

Thu Tứ

Lác đác vàng thu lá rụng rơi
Dịu dàng cánh gió thoảng mây trôi
Mưa rơi thánh thót bên thềm vắng
E¨n lượn bâng khuâng tận góc trời
Mây trắng ngẩn ngơ trời viễn xứ
Chim ngàn xơ xác gió trùng khơi
Bao mùa thu đến... bao mùa nữa ?
Vọng nhớ quê hương dạ rối bời

Vương Ngọc Long