Hương Hoa ... Tái-Chín-Nạm-Gầu
Trang Thanh Trúc
Khi nhìn lại con đường ở quận Năm. Giữa mất và còn. Giữa quá khứ, tương lai. Giữa những chiều mưa tháng nắng. Giữa những cánh hoa rơi ngậm ngùi. T vẫn không sao lãng quên được những kỷ niệm ấy. Những gì thuộc về quá khứ nó như cơn mưa, lúc nhẹ nhàng, lúc bão táp. Đến và đi cũng như nhau. Có khi mưa đến mang theo chút phiền muộn. Cũng có lúc là những hạt êm đềm. Nhưng vui buồn gì đó cũng gần như nhau. Như là thói quen.
Cơn mưa quá khứ của T thưở ấy nằm trên những tô phở thơ mộng rất học trò ! Cái thưở nghèo rách mồng tơi. Những mùa hạ không còn nghe tiếng ve. Những ngày hè không còn tìm thấy một hình ảnh nào đó để T có thể so sánh với cơn mưa lá me dịu dàng.
Bấy giờ, mùa tháng 7 hay tháng 8 ở Paris cũng vắng lặng, buồn tênh. Trên chuyến métro đi, về vội vã, có màu aó T trong ấy. Hương nước hoa bay nồng nặc ... tái-chín-nạm-gầu !
Phần là thế này, T tìm được một chỗ làm hè. Chỉ cần không phải ... điệu hạnh, cà-rịch-cà-tàng là cũng sẽ biết bưng được phở cho khách ngay ! Bưng được tô nào xong nếu thong thả tí ti thì hãy vào nhà bếp rữa luôn một mớ tô nhỏ, tô lớn đặc sệt ... nước lèo! Sau những công chuyện đó, bà chủ thưởng cho một tô phở dạng ... khiêm nhường. Từ rau, hành, ngò gai cho đến dăm miếng thịt thái thật là mỏng manh. Trước khi ra về T còn được dí vào tay một tờ giấy 50 quan Tây hạnh phúc nữa.
Ngày ấy 30 quan Tây đổi được một bịch thịt bò vò viên. Đếm trong bịch đủ 30 viên. Còn lại 20 quan nếu không biết mua gì thì ... để dành trong túi ! Tiền bưng phở, rữa tô xem vậy mà cũng được việc. Đến mùa sôn T cũng đã biết chi cho một cái áo thun sọc ngang nhiều màu và một bộ pi-da-ma màu hồng lợt, chấm những vòng tròn màu trắng. Hai kỷ vật này bây giờ T không biết nó bay xa ở phương trời vô định nào rồi !
Đó là những đồng tiền đầu tiên trong cuộc đời. Những đồng tiền tẩm nước hoa... tái-chín-nạm-gầu! Khách trong tiệm phở này tương đối dễ thương, phần đông là những người đi làm ghé ăn trưa. Trong số những người khách đó, T đặc biệt chú ý đến một người đàn ông có dáng dấp nhỏ con. Ông ngồi vào bàn và gọi :
- Cô cho tôi một tô phở... nhỏ. Nhiều bánh nhé !
T dạ nhỏ một tiếng rồi cầm cây viết ghi ghi chép chép. Ông tiếp tục :
- Cho tôi... bình nước lạnh luôn nhé cô. Nhớ để nước đá!
Ghi chép xong, T xé ra hai miếng giấy. Đưa xuống cho nhà bếp một tờ, trên quày thu ngân tờ còn lại. Tô phở nghi ngút khói được bưng ra. Người đàn ông ấy ăn một lát hết phân nửa bánh xong lại ngoắc T.
- Này cô, cô cho tôi xin thêm tí nước lèo nhé !
Một lần khác, người đàn ông có dáng dấp nhỏ con ấy ghé vào tiệm với một người bạn. Lần này, ông cười thật vui vẻ và nói với người đối diện.
- Anh dùng chi cứ tự nhiên gọi nhé. Tôi bao !
T nhớ hôm ấy khi không đang dùng phở nửa chừng người đàn ông lại lật đật nói với người bạn :
- Thôi chết mất, tôi có hẹn mà quên. Tôi phải đi gấp đây. Anh cứ tự nhiên dùng tiếp tục đi nhé !
T đứng xớ rớ kế bên nên nghe... lén được hết. Quả thật, ông có rất nhiều tiếng nhé thật lạ tai ! T thầm nghĩ rằng, bao ăn mà tự dưng bỏ đi, tí nữa ai là người sẽ phải ưu ái trả tiền vậy ta? !
Sau này, T được bà chủ cho biết thêm. Ông là một chủ tiệm vàng rất nổi tiếng ở Sàigòn năm xưa. Sang đây ông vẫn còn vốn liếng để sắm thêm một tiệm vàng khác. Tuy có hơi... ít oai quyền, thoải mái nhưng danh phận ông hiện tại vẫn là ông chủ tiệm vàng cơ mà. Sướng nhé ! Rồi dần dà T được biết thêm ông là bố của một nhỏ bạn T quen mới chết chứ ! Thế là sau cái lần nhìn nhận ra... họ hàng xa lơ xa lắc ta ơi, T càng... sốt sắng hơn khi phải nghe :
- Cô cho tôi một tô phở nhỏ, nhiều bánh nhé !
oOo
Khách thường ghé tiệm còn có một cặp như đôi đũa lệch rất khó coi. Cô nhỏ này T không thân lắm nhưng trong những mục hội họp bạn bè thưở ấy T vẫn gặp rất thường. Cô nhỏ trạc tuổi T. Có mái tóc dài thật đẹp và gương mặt tương đối rất... xe-hoa ! Nước da trắng ví như công chúa Bạch Tuyết trong chuyện cổ tích vậy. Bạn bè trong nhóm chấm cho cô nhỏ 8/10. Còn cái tên con trai đứng xớ rớ bên cạnh thì... xấu ỉnh, chỉ được 3/10 ! Bạn bè cứ thắc mắc, chọn ai cô không chọn. Lại đi vớ lấy một tên vừa lớn hơn cô một con giáp, vừa xấu, vừa... gà mái nữa! Gà mái nghĩa là không phải... gà trống. Một tên con trai được ưu ái đặt cho cái... biệt hiệu đó chắc sẽ tự ái vô biên thùy luôn đó nha! Nhưng tên này... giàu lắm cơ. Bạn bè kể lại với nhau như vậy trước sự hãnh diện của cô nhỏ. Rồi T cũng được mời tham dự ... bưng những khay trà, khay bánh trong ngày lễ trạm ngõ của Ca Dao (với anh chàng không phải ... gà trống !). Xong cái ngày lễ ấy, đến đám hỏi, rồi đám cưới. Ai cũng khen, chàng chồng thật .. có phước !
Mãi cho đến về sau, về sau nữa. Khi bố của Ca Dao mất. Khi sự nghiệp thay đổi thế cờ. Khi sau một chuyến du lịch về Việt Nam, anh chàng chồng không phải ... gà trống ấy giao du với một người đẹp nào đó và đưa đến quyết định. Nếu Ca Dao đồng ý ly dị sẽ ... được giữ căn nhà ở quận 13 . Nếu không, nếu vẫn giữ ý định ... bám riết chồng thì cứ việc về Việt Nam. (Về thì phải vui vẻ, từ bi mà ... chấp nhận một cuộc sống như thế này. Chấp nhận cho chàng chồng ... bước thêm bước ngoặt nữa với em nhí mới ! )
Thế đó, mà Ca Dao vẫn về. Bỏ hết gia đình. Bỏ hết Paris. Gồng gánh hai đứa con nhỏ đi về Việt Nam. Và để nhận lấy chút hạnh phuc còm như thế. Chỉ vì, thà là như thế, còn hơn là mất hẳn anh gà mái. Tuyệt vời là ở cái chỗ đó. T phục cô nhỏ sát đất. Tình yêu thiết tha, bao la biển trời. Thật tình mà nói, T thua xa lắc xa lơ. Có học thêm vài chục năm nữa chưa chắc được một phần như cách đối xử của Ca Dao. (Gặp mấy cô chí mén thời nay đó hả, chỉ cần anh một lần muốn bước thêm bước nữa, em sẽ mở rộng cánh cửa, tóng khứ anh ra cho mau. Xong, sẽ tạt ngang ông Tàu đầu xóm, mua về 1 con vịt quay, để ... cúng và ăn mừng. Có thế, mới tìm ra thời gian rảnh rỗi mà lo luyện tập hát Karaoké và còn trả lời thư cho bồ trên Net nữa chi ! )
Mới đây nhất T vừa hay tin. Mẹ Ca Dao mất ở Paris. Gia đình rất mong mỏi sự hiện diện trở về của những đứa con. Ca Dao vì bận ... canh giữ chồng ở Việt Nam nên không cách chi có thể bay về với gia đình. Bay về để nhìn lại gương mặt Mẹ mình lần cuối trước khi thân xác mẹ tan vào khói, bụi.
Đời sống ngày nay văn minh có thừa. Thế đó, mà vẫn còn những gia đình buôn bán con để mong cứu vớt sự nghiệp của mình như thế. Đứa con gái vừa xong bậc trung học đã vội vàng gả chồng. Lấy chồng rồi, ở nhà, lại sanh con. Lấy chồng và không được đi làm hay đi học tiếp tục chỉ vì nhan sắc mình có chút ... đậm đà. Lấy chồng rồi để một ngày u đầu. Ngày kia bầm mắt. Những cơn hút sách, rượu chè, cờ bạc, của chàng chồng như thế đó mà Ca Dao vẫn chưa muốn rời xa. Chối từ nhìn nhận điều phũ phàng ấy. Tiếng khóc Ca Dao nếu có nấc lên, gia đình cũng không ai hay, bạn bè cũng không ai biết. Ngày, đêm gì cũng như nhau. Khác biệt gì ở mặt trăng và mặt trời. Cũng là một vết son vàng kiêu hãnh lắm cơ mà. Hãy lau khô nước mắt. Hoặc hãy khóc như mưa. Đừng ngồi thút thít ở góc tối tù đày như thế nữa, được không vậy Ca Dao ?
Đời sống chia trăm ngàn nhánh. Mỗi nhánh là con sông sầu. Sông buồn. Sông hạnh phúc. Sông lãng mạng. Nhánh sông của Ca Dao lựa chọn là nhánh sông không biết đâu là bến bờ. Cứ như đã quen bám víu trong cô đơn, lạnh ngắt như thế.
Mà cũng may đó chứ, đời sống còn có những tấm lòng không biết hận thù. Trong khi niềm tin thì đã vỡ tan. Họ vẫn can đảm nuôi bao la . Họ vẫn không nguôi trồng kiên nhẫn. Để tiếp tục thở. Cố gắng sống.
Trang Thanh Trúc
27.07.2001