Đời

Đời trong khoảng trống cô liêu
Chui ra chợt hiểu , đòi chui trở vào
Đời buông tiếng khóc nghẹn ngào
Thì ra là để Đời chào trần gian
Nắm tay chặt nỗi bàng hoàng
Tại sao ta lại đi hoang chốn này
Mắ t nhắm dấu nỗi đắng cay
Một giây nhầm lỡ , trăm năm khổ tình
Nghĩ kỹ cũng chỉ tại mình
Ham vui đành chịu , tạo hình làm chi !

VươngTrần TháiĐào


Có Cần Phải Nói ?

Lão Tử cưỡi trâu ra khỏi cổng thành
Tâm còn chòng chành (?) viết Đạo Đức Kinh
Là những điều vượt qúa khỏi tử sinh
Có cần không để luận bàn chân lý

Cứ những tưởng đời toàn như ý
Nhưng trải qua lâu chỉ thấy dị kỳ
Như yêu nhau rồi lại phải chia ly
Hợp tan mãi ta còn gì để nói

Ngay cả khi ta đang nồng chăn gối
Lẩn quất có rồi mầm mống chia phôi
Chúa Phật xuống trần nói giống nhau thôi
Chớp mắt qua đi cuộc đời cõi tạm

Nhưng có gì đâu để mà ta thán
Đến như đi vạn chỗ giống như nhau
Kiếp trước nào đâu lập lại kiếp sau
Ta chỉ gần nhau phút giây hiện tại

Dù ta nói tiếng Tàu hay tiếng Phạn
Tiếng La-Tinh hay cổ ngữ hồng hoang
Nói yêu em ngôn ngữ vượt thời gian
Anh không nói , đến bao giờ mới nói ?!

VươngTrần TháiĐào