Vệt Ố

Tôi bỏ quên đâu đó
đáy cuộc sống mình
những hư ảo
những bờ vực
ngày xẻ tháng lặng trôi
tâm vừa một nửa lắng xuống
một nửa khác lao xao ố hoen

Anh đến khẽ khàng
như đường vân nắng hạ
chảy xuyên suốt con đường cây xanh trước nhà
qua đồi lau nhỏ
vừa đủ tầm không thấy tôi
rồi một nửa hồn tôi lắng xuống
không thấy anh
không bao giờ mường tượng thấy anh nữa

Tôi lục lọi đâu đó
góc đồng chiêm ký ức
tìm hạt cốm cám dỗ màu đỏ
lởn vởn đùa ngọn sóng đam mê
mà suốt đời tôi chưa hiểu thấu bao nhiêu
anh lại đến
trong dòng thơ cực ngắn
hà hương phục sinh
con ngựa phố núi gần kiệt sức

Tôi thâu đêm chết ngất
anh không hiện đến lần nào nữa
dù một nửa khác lao xao ố hoen
như những vết lăn
cuốn theo từng sợi tóc dài
anh để laị dòng chữ tối
đời không ai hiểu được

Trịnh Thanh Thủy