Đêm. Thơ. Và 20 năm

Anh chưa biết dâng đời những niềm vui thịnh soạn
Nỗi buồn chân thành, đời không nhận sao em?

(Lưu Quang Vũ - trong nước, đã mất)

này, đêm...
em hiểu được tôi sao
khi đứng trước giấc mơ mặt trời đỏ chói
phản chiếu
vầng trăng vàng mặt đất
trắng hếu tro xương.

trinh tiết của tâm hồn
nằm im giữa những nhục nhằn
phơi ra
khi biết rằng -
Sống cho nhau, dễ!
Cho nhau để sống, khó!
giản dị.
như một tiếng chửi thề.

chuyện
một đại dương: có hai bờ.
một trái tim: có hai ngăn.
một con đường: có hai lối rẽ.
chuyện trăm thằng nói,
chẳng đứa nào lắng nghe!
đù cuộc đời!...
đù loài người!...
đù chính tôi!...
và luôn cả những gì tôi viết!...
thứ ngôn ngữ tôi súc miệng mỗi sáng
khi thức dậy
mở mắt
nhìn mình qua lăng kính thế nhân.

bên kia biển là niềm đau nhân bản
bên nay bờ là vinh nhục mưu sinh
trong trái tim, một ngăn tôi cất
lời nói thật thà; nọc độc ngăn kia
(tôi mửa lòng mình lên trang giấy trắng
những vệt máu bầm tắt nghẽn ở bàn tay
mai. lối về. đời. chia hai nẻo.
tôi bước hai hàng. chân lệch. chân ngay.)

sáng. trưa. chiều. tối.
xuân. hạ. thu. đông.
thời gian
giam kín
tôi
bốn bức tường
đã tâm sự
thật nhiều
bằng ngôn từ câm lặng.

tôi hai mươi năm lửng lơ giữa đôi bờ thành vọng
rễ, mọc bên này.
tàng, với bên kia.
trổ nụ. Đẹp.
nở hoa. tươi.
kết trái. thơm.
thứ trái cây muôn đời ăn không ngọt.

này, đêm...
tôi hai mươi năm cung trăng nhìn mặt trời bội thực
tôi chẳng hiểu mình,
em hiểu được tôi sao?

Nguyễn Phước Nguyên