Tiền Kiếp

một đôi lần muốn soi tìm tiền kiếp
xem kiếp nào đã lầm lỡ yêu em
sao cay đắng đến kiếp này rạn vỡ
si mê em, ngậm đắng giọt sương đêm

trong giấc mơ, ôm em không đủ ấm
khổ đau nào chẳng phải kiếp ba sinh
đã tạo nghiệp cũng đành ôm lấy nghiệp
dù quên em, nghiệp dĩ vẫn bên mình

thôi thì đành yêu em cho trọn kiếp
lấy khổ đau làm liều thuốc an thần
như kẻ chân tu gặp điều ma chướng
vay trả, trả vay, kiếp kiếp nợ nần

em kẻ đứng, bên đường làm khách lạ
anh say mê đóng vai gã si tình
như ước mơ một đời không với tới
anh u mê, ôm tuyệt vọng bên mình

Nguyên Khôi