Hát Từ Đất

Đám mây ấm nóng
hay em bay
che lên căn phòng
và hàng cây
ôm con đường về lại

Từ miệng bóng râm
vươn lên
hương quyến rũ

Đu cành cao
Chạm ngực em trái chín
Thân bỏng rát
Anh sấm rền gót chân.

Trái chín bay chậm buông thõng
hút lên sạch bụi rì rào
Anh nhai lá khô ngấu nghiến
lưng tròn khép lại vòng tay
thảng thốt nỗi sợ
lỡ hy sinh bởi đốm lửa tàn.

Mọi góc tối đều linh thiêng
Lời xưng tụng biết bao giờ đầy
Tiếng ai lạ dễ thành ma quỷ

Bay qua. Bay qua
Tóc cuốn cành khô
Thân em nhẹ làm bật tung cội rễ

Anh Đã Rơi

Thế là rơi xuống nơi em
Xõa cánh trên vòm xanh sũng nước
Dưới gốc kia lũ trẻ đã ngậm đèn
Củi cháy hết và hòn than nhắm mắt.

Tựa vào mềm mại em
Vào những dịu dàng em
Với bối rối tơ vò
Với giản đơn hòn cuội

Mặc lũ vịt chạy lên triền đê và đẻ trứng
Bên mầm cây nâng trời đất chui lên
Cả nỗi cô đơn cây kèn vừa ngân
Tiếng lóng lánh nấp trong chiếc kim tuột chỉ

Khẽ nhắm mắt, khẽ ngậm vào tóc em
Đang chết đi và đang sinh sản
Dù có lả đi thành âm u bóng tối
Lại thấy huy hoàng chạm những môi hôn.

Mai văn Phấn