| Đóa Hoa Sầu
Người đi như sương khói
Tôi về lại ngậm ngùi
Nghe mưa trên mái ngói
Không còn biết buồn, vui!
Tôi về ngang đồng lúa
Chợt thấy đời hoang vu
Rơm khô nằm trơ gốc
Vọng đâu đây tiếng thu!
Tôi về qua con suối
Thác đổ nơi cuối ghềnh
Mặn lòng trăm hạt muối
Men vách sầu chênh vênh!
Tôi về nơi rừng núi
Ẩn trong đóa lan sầu
Lặng nghe buồn của tuổi
Gậm nhấm như loài sâu!
07/27/01
Ngõ Trúc Nay Về
Tôi về qua ngõ trúc
Lá biếc nằm che nghiêng
Tiếng ve sầu rưng rức
Nắng tắt. Chiều đứng yên!
Lối xưa buồn tê tái
Những viên cuội lăn dài
Anh giờ tìm đâu thấy
Mưa bỗng về ngang vai!
Chuông nhà thờ vừa đổ
Vỡ trên đường buồn tênh
Gấu quần ghim hoa cỏ
Níu chân người chưa quên!
Về giữa lòng phố xá
Cảnh vật còn chưa thay
Duy anh thành xa lạ
Biết lòng người đổi thay!
Tôi về qua ngõ trúc
Lá biếc nằm che nghiêng
Tiếng ve sầu rưng rức
Nắng tắt một trời riêng!
07/31//01
Có Con Sóc Nhỏ
Dạo Vườn Thu Sang
Vàng quá hôm nay mầu nắng
mới
Thu đến ngập ngừng đứng trước sân
Có đàn chim sẻ đang chao lượn
Đón dáng nàng Thu sáng thượng tuần!
Vàng thêm trên những hàng
cúc nhái
Chú bướm dường như cũng ngại ngùng
Sợ làm e thẹn Thu con gái
Nhạt mất tơ trời dệt trên khung!
Đằng sau rặng trúc, dòng
suối trẻ
Róc rách mơ hồ theo bước chân
Sóc ơi nhón gót đi cho khẽ
Kẻo nhánh hoa tình vướng bâng khuâng!
08/01/01
Linh Lan |