Lời Kinh Mẹ
Kính tặng mẹ
Vu Lan 2001


Ngồi nghe mẹ tụng kinh chiều
Chợt hồn tỉnh giấc ảo huyền mông lung
Con - hạt bụi hóa kiếp nhân
Ngàn năm vẫn đọa trầm luân cõi người

Chiều thu chuông đổ chơi vơi
Một chiếc lá rụng mở phơi vô thường
Con - tim vấp phải chữ thương
Đam mê nên lạc bước vườn nhân duyên

Mẹ từ vũng tối u miên
Sắc thân khởi bỏ u phiền rời xa
Con - trong bể khổ ta bà
An vui giây phút ngỡ là chân như

Lời kinh chan chứa mẫn từ
Đưa mẹ về với vô ưu cội nguồn
Con - sân si mãi còn vương
Tìm về bến giác hẳn đường còn xa!

Dương Kiều Nhi