SƯƠNG RỤNG 5
 
Đêm qua bên ánh lửa hồng
Giữa rừng gió lạnh,
nhủ lòng nhớ ai
Hạt sương rụng, xuống bờ vai
Tâm tư cô lẽ...
chàng hay hỡi chàng...?
 
Bập bùng lửa cháy,
trò tàn
Thiếp đem kỷ niệm bẽ bàng tình si
Liệng vào ngọn lửa...
đốt đi...
Rưng rưng hàng lệ,
vành mi khóe sầu
 
Đường đời chàng bước về đâu...?
Nhặt bao sợi nhớ, thiếp khâu thành chờ
Canh ba người đã vào mơ
Thiếp cùng ngọn lửa,
mượn thơ ghép vần
 
Nghẹn ngào,
số kiếp phù vân
Thuyền quyên phận gái, một lần lỡ thương
Trăm năm vào cõi thê lương
Nợ duyên không trọn
để sương rụng hoài
 
Mười lần màu lá đổi thay
Thiếp buồn,
nếm vị đắng cay cuộc đời
Mỗi lần sương rụng ngoài trời
Thiếp thầm thương cảm,
ngỏ lời nhớ ai...

Bảo Trân

 

 

Mời  nghe
Sương Rụng

 

SuongRung5.gif (21508 bytes)