|
Bức Tranh Kỷ-Niệm
(Tặng CHS 2 Trường Phan-Thanh-Giản
& Đoàn-Thị-Điểm Cần-Thơ)

Tôi muốn vẽ lên một bức tranh
Xa Xa Bến-Bắc túp lều xinh
Bóng Dừa xanh lá, nền mây trắng
Thoảng tiếng hò đưa nước chảy quanh
Tôi vẽ Xóm-Chài tận bên sông
Hàng cau nghiêng bóng, bến nước trong
Đôi chiếc thuyền con trôi lờ-lững
Dáng Cô lái nhỏ, thẹn má hồng
Tôi vẽ chiếc Cầu Cái-Khế xưa
Chiều đạp xe qua những nắng mưa
Gió mát dịu-dàng giòng sông nhỏ
Chiếc Xe-Lôi…còn chở những cơn mơ ?
Tôi vẽ Ninh-Kiều buổi chợ đông
Áo Bà-Ba lấp-loáng nắng trong
Tiếng rao mua bán đơn-sơ ấy
Đã thành kỷ-niệm chuyện non sông
Tôi vẽ đôi người dáng học-sinh
Trên Cầu Tham-Tướng nắng lung-linh
Bóng ai e-thẹn vân-vê áo
Tình vui với gió chiều mông-mênh…
Tôi vẽ lối về kỷ-niệm xưa
Đường Ngô-Quyền cũ khuất cơn mưa
Xuống Bến Hàng-Dương, Đèn-Ba-Ngọn
Em nghiêng nón lá, thả hồn Thơ…
Tôi vẽ vườn Cam dưới nắng Thu
Chiều Phong-Điền, man-mác tiếng ru
Có đám trẻ thơ đùa bắt bướm
Nắng luồn tay nhỏ những hoang-vu…
Tôi vẽ lối mòn Lộ-Hai-Mươi
Đường lên Bình-Thủy cỏ hoa vui
Trái Cóc trên hàng cây cao thẳm
Tay làm sao với…những chơi-vơi ?
Tôi vẽ ven sông Chợ Cái-Răng
Đèn đêm thấp-thoáng dưới ánh Trăng
Vài cô thôn-nữ ngồi dệt chiếu
Dòng nước lững-lờ trôi mênh-mang…
Tôi vẽ đường đi vào Vườn-ổi
Mận đỏ trĩu đầy cành lá tươi
Bãi-Cát dấu chân Em phai nhạt
Tôi tìm hiu-hắt đoá hoa rơi…
Tôi vẽ Quán Cà-phê thân thương
Qua Cầu-Đôi-Mới, rẽ đến Trường
Ghé quán cùng nhau vui tâm-sự
Chuyện Thầy, chuyện Lớp, chuyện yêu-đương..
Tôi vẽ bàn Thầy trên bục gỗ
Trường-Phan-Thanh-Giản thuở học-trò
Trong lớp bâng-khuâng khung cửa sổ
Dáng ai thấp-thoáng nón bài thơ…
Tôi vẽ áo dài trắng Nữ-Sinh
Trường Đoàn-Thị-Điểm tiếng chim khuyên
Cây Phượng sân trường hoa vẫn thắm
Ai ngồi đọc sách dưới mái hiên ?
Tôi vẽ chắt-chiu nẻo đường quê
Nhớ em thăm-thẳm giữa cơn mê
Gió Cầu Tân-Quới bay làn tóc
Tôi thả hồn theo…lạc lối về…
Tôi vẽ tóc thề chấm ngang vai
Nón nhẹ nghiêng-nghiêng vạt áo dài
Em dáng Nữ-Sinh mờ ảo quá !
Màu trắng lụa-là, tôi vẫn say…
Làm sao vẽ hết được Cần-Thơ ?
Cho vừa nhung-nhớ tuổi mộng-mơ
Trăm con đường nhỏ luân-lưu mãi
Thành mạch máu hồng trong Tim Thơ…
Bức tranh tôi vẽ mãi chẳng xong
Xoè bàn tay đếm những giòng sông
Thời-gian thấm-thoát như cơn mộng
Đường chỉ tay nào ? …chuyện viễn-vông !
Dẫu cách ngàn-trùng một đại dương
Chừng như hồn vẫn ở Quê-Hương
Đất nước, vườn cây, người xưa đó
Tôi níu mây, gởi lại luyến-thương…
Toronto 8-7-2004
Anh-Toàn
|